Vân Đóa xuyên đến cái thời thập niên 60 thiếu thốn quần áo lương thực, trở thành “cực phẩm” độc lạ trong một truyện niên đại. Vì thân phận không tốt, cô ta đã bỏ thuốc ông chú cổ hủ của nam chính, sau …
Vân Đóa xuyên đến cái thời thập niên 60 thiếu thốn quần áo lương thực, trở thành “cực phẩm” độc lạ trong một truyện niên đại.
Vì thân phận không tốt, cô ta đã bỏ thuốc ông chú cổ hủ của nam chính, sau đó dùng cái thai để bám víu lấy anh.
Thật là xui xẻo, cô lại xuyên thành nhân vật cực phẩm này. Lúc xuyên đến thì chuyện bỏ thuốc cũng đã xong xuôi.
Vân Đóa: “…”
Cực phẩm cũng tốt, bởi vì cực phẩm có làm gì cũng chẳng bị trói buộc đạo đức.
Chỉ cần làm theo sở thích của mình, thành công thì được lời, thất bại thì cũng chẳng thiệt.
Cứ thế, Vân Đóa ăn ngon uống tốt một cách đường hoàng. Hết sai Ứng Chinh bưng trà rót nước, lại sai anh đấm lưng bóp chân.
Quả không hổ là người được ca ngợi hết lời ở trong truyện. Dù ghét cô đến tận xương tủy, anh vẫn nể tình đứa bé mà chịu đựng.
Cuối cùng, lương tâm của Vân Đóa bỗng trỗi dậy. Cô bảo sau này anh chỉ cần chăm lo cho đứa bé là được rồi.
Rõ ràng đây là chuyện tốt, vậy mà người kia nghe xong lại thay đổi sắc mặt. Trên gương mặt nghiêm nghị chợt lộ ra một nụ cười đầy lạnh lẽo.
…
Sáng hôm sau, Vân Đóa hối hận đến mức đấm ngực dậm chân. Rõ ràng tối qua đã định ngủ riêng, mà trời xui đất khiến thế nào lại lăn lộn cùng nhau.
Đúng là nam sắc hại thân mà!
Truyện hay ra chương tiếp đi bạn ❤️