Khương An Tĩnh xuyên không, trở thành mẹ ruột của nam phụ Vệ Minh trong bộ tiểu thuyết mang tên "Niên Đại Rực Rỡ ". Lúc bấy giờ, đứa con trai này chỉ mới vừa tròn ba tuổi. Trong nguyên tác tiểu thuyết …
Khương An Tĩnh xuyên không, trở thành mẹ ruột của nam phụ Vệ Minh trong bộ tiểu thuyết mang tên "Niên Đại Rực Rỡ ". Lúc bấy giờ, đứa con trai này chỉ mới vừa tròn ba tuổi.
Trong nguyên tác tiểu thuyết, chồng của nguyên chủ vì uống say tại nhà một người chiến hữu mà đi nhầm vào phòng em gái góa phụ của người đó. Sự việc này đã làm hủy hoại sự trong sạch của đối phương, khiến cô ta vì uất ức, quẫn trí mà muốn tìm đến cái chết. Chồng của nguyên chủ lâm vào thế không còn cách nào khác, đành phải ra sức thuyết phục cô đồng ý ly hôn với mình.
Vì trong phút chốc không thể chấp nhận được sự thật nghiệt ngã này, nguyên chủ đã học theo người đàn bà kia, gieo mình xuống biển tự sát. Trong sách, nguyên chủ thực sự đã chết. Kể từ giây phút mẹ mất đi, trong trái tim bé nhỏ của Vệ Minh chỉ còn lại sự thù hận. Thế nhưng, hắn cũng chỉ là một nam phụ, còn nam chính của truyện lại là Thẩm Nhất Hách – con trai của người góa phụ kia. Kết cục cuối cùng, Vệ Minh báo thù thất bại và đã nổ súng tự kết liễu đời mình.
Thế nhưng giờ đây, Khương An Tĩnh đã xuyên qua, nhập vào thân xác này. Ngay tại thời điểm ấy, cô cảm nhận được có người đang nhấn mạnh lên ngực và áp môi lên miệng mình... Khương An Tĩnh mở bừng mắt, đập vào nhìn nhìn là một gương mặt vô cùng anh tuấn, cương nghị. Đó chính là Triệu Cảnh Hòa – Phó đoàn trưởng và cũng là cấp trên của chồng nguyên chủ. Khương An Tĩnh thốt lên: "Đồ lưu manh...", rồi không nói hai lời, lập tức tung một cú đá thẳng vào người đối phương.
Chỉ là... thật quá đỗi xấu hổ, người ta thực chất là đang làm hô hấp nhân tạo và ép tim ngoài l*иg ngực để cứu mạng cô, còn cú đá kia của cô dường như đã muốn lấy đi "nửa đời hạnh phúc" của đối phương.
Về sau, Khương An Tĩnh mang theo Vệ Minh tái giá. Nói trùng hợp cũng thật là trùng hợp, ngôi nhà mới của cô lại nằm ngay đối diện với nhà họ Vệ, khiến cô và chồng cũ cứ thế rơi vào cảnh ngẩng đầu không thấy, cúi đầu lại gặp nhau.