Hứa Địch, một người phụ nữ bình thường như bao người. Tốt nghiệp cấp ba nhưng không đỗ đại học, cô vào làm công nhân may suốt hai năm trời. Đến tuổi đôi mươi, cô đi xem mắt rồi thuận lợi kết hôn và si …
Hứa Địch, một người phụ nữ bình thường như bao người. Tốt nghiệp cấp ba nhưng không đỗ đại học, cô vào làm công nhân may suốt hai năm trời. Đến tuổi đôi mươi, cô đi xem mắt rồi thuận lợi kết hôn và sinh con.
Năm 2020, Hứa Địch người vốn dĩ luôn sống trong cảnh uất ức, hay giận dỗi bị chẩn đoán mắc ung thư vυ" giai đoạn cuối. Sau chuỗi ngày dài phẫu thuật, xạ trị rồi hóa trị đau đớn, cô đã khép lại cuộc đời ngắn ngủi của mình vào năm 2024.
Trong những phút giây hấp hối, Hứa Địch bỗng nhớ về buổi xem mắt năm hai mươi tuổi ấy. Cô tự hỏi, nếu ngày đó mình chọn người quân nhân ở làng bên, liệu bản thân có vì ôm nỗi bực dọc triền miên mà ngã bệnh, rồi phải rời bỏ nhân thế sớm thế này không?
Câu hỏi ấy vĩnh viễn dừng lại trong tâm trí cô khi màn hình máy đo nhịp tim kéo dài thành một đường thẳng tắp.
Nếu có kiếp sau, cô thà chọn một cuộc hôn nhân mà người chồng quanh năm vắng nhà, chỉ gửi tiền về nuôi con, một mình mình cáng đáng tất cả, còn hơn là chọn người đàn ông luôn ở ngay bên cạnh nhưng chẳng bao giờ động tay vào việc gì, để mình phải chịu đựng cảnh "hôn nhân góa phụ".