Tô Tuệ Lâm là sinh viên năm ba ngành Y học Cổ truyền, cả ngày vùi đầu trong sách vở và phòng thí nghiệm. Chuyến đi thực tế lên núi lần này, với cô, chẳng khác gì mở cánh cửa bước vào thiên đường của n …
Tô Tuệ Lâm là sinh viên năm ba ngành Y học Cổ truyền, cả ngày vùi đầu trong sách vở và phòng thí nghiệm.
Chuyến đi thực tế lên núi lần này, với cô, chẳng khác gì mở cánh cửa bước vào thiên đường của người mê dược liệu: cây cỏ quý hiếm, phương thuốc truyền đời, những bí quyết chỉ tồn tại trong sách cổ...
Thế nhưng, thiên đường còn chưa kịp thưởng thức bao nhiêu, thì bạn trai đã tiễn cô xuống... vách núi.
Giữa lúc gió rít bên tai, tim đập thình thịch, cô chỉ kịp rít lên một câu:
"Trịnh Phong! 18 đời tổ tông nhà anh tôi đều nhớ kỹ!"
Không biết ông trời có nghe thấy không... chỉ biết mở mắt ra, cô đã ở trong một thân thể xa lạ, đầy vết thương và... không thuộc về thế kỷ 21.
Tin mừng: Nguyên chủ là tiểu thư nhà giàu, áo gấm lụa là, kẻ hầu người hạ.
Tin buồn: Cũng chính nguyên chủ này vừa bị hãm hại đến suýt mất mạng.
Lang thang giữa rừng núi, cô tình cờ gặp một lang y ở ẩn và được thu nhận làm đồ đệ. Từ đây, Tô Tuệ Lâm bắt đầu chạm đến những y thuật cổ đại tinh vi mà cả đời cô chưa từng thấy.
Cho đến một ngày... cô bị bắt cóc (được mời) vào Bắc Lăng Vương phủ để chữa bệnh cho vị vương gia khét tiếng máu lạnh, tàn nhẫn, gϊếŧ người không chớp mắt.
"Ngươi là nữ tử yếu ớt, không rõ y thuật, lại dám tự xưng là đại phu? Hay là nghĩ bổn vương rảnh rỗi đợi xem một trò hề?"
Chữa xong cho người ta, cô hí hửng xin về núi. Ai ngờ...
"Tô Tuệ Lâm... nếu ngươi dám bước qua khỏi cửa phủ này... bổn vương sẽ bắt ngươi quay lại. Bằng bất cứ giá nào!"
Cứu người là trách nhiệm, cứu xong lại bị giữ làm của riêng... là cái số gì vậy chứ?!