Văn án 1 Giang Nguyệt Bạch vốn là giám độc nhân sự của tập đoàn lớn, lại xuyên không trở thành thiên kim của nhà đệ nhất phú thương ở Giang Nam, bị ép tiến cung tuyển tú. Khi người khác mải mê trau ch …
Văn án 1
Giang Nguyệt Bạch vốn là giám độc nhân sự của tập đoàn lớn, lại xuyên không trở thành thiên kim của nhà đệ nhất phú thương ở Giang Nam, bị ép tiến cung tuyển tú.
Khi người khác mải mê trau chuốt dáng vẻ, nàng lại bộc lộ bản tính thương nhân, ngang nhiên bày sạp giảng dạy ngay tại chỗ.
Người người đều chắc mẩm rằng Giang Nguyệt Bạch lần này tiêu đời, nhưng nàng lại từng bước tính toán, ung dung tiến xa, phá cách thăng chức, khiến bao kẻ vừa hâm mộ vừa ganh ghét.
*
Ngay lúc Giang Nguyệt Bạch ngỡ rằng mình đã thắng cả ván cờ, lại phát hiện hoàng đế vừa đăng cơ, nội triều chìm trong mối nguy, triều chính bất ổn, nội ưu ngoại hoạn, phản loạn rình rập khắp nơi.
Thậm chí, không ít thế lực đang tìm mọi cách trừ khử nàng.
Chỉ cần sơ suất một chút, chính là đại kết cục bi thảm!
*
Không đến giây phút cuối cùng, chẳng ai đoán được khoảnh khắc tiếp theo sẽ đảo chiều ra sao.
Văn án 2
Giám đốc nhân sự của tập đoàn lớn – Giang Nguyệt Bạch xuyên không trở thành thiên kim nhà giàu vùng Giang Nam. Gia đình hòa thuận, phụ thân giàu có, vốn nghĩ rằng có thể ung dung tận hưởng cuộc sống, thảnh thơi xem kịch vui.
Nào ngờ, lại bị ép cùng muội muội Giang Cẩm Tú tiến cung tham gia tuyển tú, hơn nữa còn bị trói buộc với một hệ thống cung đấu không đứng đắn, bắt nàng phải lao vào vòng xoáy tranh đấu nơi hậu cung.
Từ đây, con đường từ một nô tài cấp thấp thăng tiến, tăng lương, từng bước leo lêи đỉиɦ cao chính thức mở ra.
*
Lúc mới vào cung, phải học quy củ, một mama dạy lễ nghi nào đó than thở:
“Bãi triều! Bãi triều! Bãi triều! Cầu xin được bãi triều, đáng sợ quá đi mất!
Dù có trả bao nhiêu tiền, lão thân cũng không làm nữa!”
*
Giữa đêm khuya, nàng dẫn theo một đám thái giám và cung nữ mù chữ, lớn tiếng ngâm thơ của bậc thiên tử.
Hoàng đế nghe tin, chỉ cảm khái: “Vẫn là Tiểu Bạch có tâm với trẫm, nàng thật lòng ngưỡng mộ tài hoa của trẫm!”
*
Trong buổi nghị sự ở Khôn Ninh Cung, một vị quản lý cấp cao nào đó xúc động nói:
“Muội muội Nguyệt Bạch sao không tiến cung sớm hơn một chút? Nếu sớm có muội, hậu cung đã chẳng đến mức loạn thế này.”
*
Còn Giang Nguyệt Bạch chỉ nhàn nhã đáp:
“Chỉ cần bổng lộc, thưởng phạt, cổ phần, chức vị đầy đủ, ta nguyện tận tâm tận lực khiến bệ hạ hài lòng!
Điều ta theo đuổi không phải tăng ca, mà là sứ mệnh và trách nhiệm để khiến người hài lòng!”