Văn án: Trong Đại hội Tỷ võ của toàn môn phái tại Tam Thanh Giới, Tuế Âm nhờ kiếm thuật xuất chúng mà đứng đầu chúng đệ tử, giành được cơ duyên tự mình bái sư. Bái một vị danh sư làm thầy ắt sẽ trở th …
Văn án:
Trong Đại hội Tỷ võ của toàn môn phái tại Tam Thanh Giới, Tuế Âm nhờ kiếm thuật xuất chúng mà đứng đầu chúng đệ tử, giành được cơ duyên tự mình bái sư.
Bái một vị danh sư làm thầy ắt sẽ trở thành đệ tử chân truyền, từ đó có thể tùy ý hưởng dụng thiên linh địa bảo trong tông môn, lại còn được trưởng lão hết lòng truyền thụ. Cơ duyên lớn lao ấy, há chẳng phải là món quà vô giá hay sao?
Giữa những ánh mắt hài lòng của các vị tiền bối và sự ngưỡng mộ của chúng đệ tử, Tuế Âm vươn tay, chỉ thẳng về phía nữ nhân đang ngồi ở vị trí khiêm tốn nhất nơi hàng ghế trưởng lão.
"Đệ tử nguyện bái Vô Vi Trưởng Lão làm sư phụ."
Đám đông lập tức xôn xao bàn tán. Tuế Âm nghe rõ tiếng đồng môn xung quanh đang thầm thì:
"Nàng ta điên rồi sao, cơ hội ngàn vàng thế này lại đi chọn Vô Vi Trưởng Lão."
"Phải đó, chọn Hạ Vô Vi chẳng khác nào tự mình hủy hoại tương lai tu hành."
"Hạ Vô Vi chẳng qua chỉ có cái danh trưởng lão hư danh, tu vi e rằng còn thua kém đệ tử dưới trướng các vị trưởng lão khác. Có khi Tuế Âm đã bị nhan sắc của nàng làm cho mê muội rồi."
Đến cả Chưởng môn cũng lên tiếng khuyên nhủ: "Ngươi hãy cân nhắc cho thật kỹ."
Giữa sân đấu, Tuế Âm vẫn đứng thẳng tắp, ánh mắt kiên định không chút dao động:
"Đệ tử nguyện gia nhập Vấn Thiên Phong."
Việc kẻ đứng đầu Đại hội Tỷ võ như Tuế Âm lại chọn một "phế nhân" làm thầy đã trở thành chuyện bàn tán lúc trà dư tửu hậu khắp Tam Thanh Giới. Người đời đều mỉa mai nàng vì ham mê sắc đẹp mà mê muội, bị vẻ ngoài của Hạ Vô Vi làm cho mất đi lý trí.
Thế nhưng trong khắp Tam Thanh Giới, chỉ mình Tuế Âm hiểu rõ, Hạ Vô Vi mới là kẻ thực sự chạm đến cảnh giới tối cao của Kiếm đạo. Mất đi Kiếm Tâm thì đã có hề gì, thứ mà Tuế Âm nương cậy bấy lâu vốn chẳng phải là thanh kiếm sắc lạnh kia.
Về sau, Tuế Âm lại trở thành người khiến chúng đồng môn phải đỏ mắt ghen tị. Dẫu người đời vẫn gièm pha Hạ Vô Vi tu vi tầm thường, nhưng vị sư tôn này lại yêu chiều đệ tử hết mực!
Thử hỏi có đệ tử môn phái nào được sư tôn đích thân hộ đạo mỗi khi ra ngoài lịch luyện, được người tự tay chăm lo từng bữa cơm canh, hay được người ôm ấp vỗ về mỗi khi buồn bã, u uất?
Trước những lời cảm thán đó, Tuế Âm chỉ khẽ nheo đôi mắt cười rạng rỡ: "Phải rồi, đó chính là sư tôn của ta."
Năm xưa Hạ Vô Vi tư chất ngút trời, một thanh Vô Tình Kiếm từng làm chấn động khắp Cửu Châu, cũng từng ngông cuồng tuyên bố sẽ dùng kiếm trong tay mà thách thức Thiên đạo. Có lẽ trời xanh đố kỵ anh tài, khiến nàng đứt đoạn Kiếm Tâm, tan vỡ Kiếm Hồn, ngay cả Vô Tình Kiếm cũng phản chủ, hóa thành một thanh phế kiếm lặng thinh, chẳng còn chút linh tính.
Nàng bỗng chốc trở thành bài học cảnh tỉnh cho tu sĩ trong thiên hạ, từ đó sống trong dằn vặt, ngày ngày u uất khép kín. Mãi về sau, mới có người nói với nàng rằng: "Thứ mà ngươi nương nhờ, xưa nay vốn chẳng phải là thanh kiếm kia."
Bản thân nàng vốn đã là đỉnh cao của Kiếm đạo, là cảnh giới mà không một ai có thể sánh kịp.
NOTE đôi lời:
1. Kính gửi quý độc giả, trong trường hợp phát hiện truyện có lỗi hay bất kỳ vấn đề nào, mong quý vị không vội đánh giá thấp. Xin vui lòng thông báo cho chúng tôi qua bình luận hoặc tin nhắn riêng, để đội ngũ có thể kịp thời chỉnh sửa, đảm bảo chất lượng tác phẩm tốt nhất gửi đến quý vị.
2. Nhiều bộ đã hoàn thành nhưng vẫn chưa được duyệt hoàn nên chưa thế lên bán combo. Các bạn đọc giả có thể check chương mới nhất có chữ "- Hoàn -" xuất hiện trong tên chương là bộ truyện đã đăng xong, mọi người có thể tham khảo đọc theo chương để theo dõi ạ.
Hóng