Văn án: Lan Sơn Quân xuyên thư, tác giả vô lương kết thúc dở dang, bản tính ma quỷ của phản diện khó tiêu trừ, các nhân vật chính đều bỏ mạng, toàn bộ cuốn sách cuối cùng bị gϊếŧ đến mức chỉ còn lại m …
Văn án:
Lan Sơn Quân xuyên thư, tác giả vô lương kết thúc dở dang, bản tính ma quỷ của phản diện khó tiêu trừ, các nhân vật chính đều bỏ mạng, toàn bộ cuốn sách cuối cùng bị gϊếŧ đến mức chỉ còn lại một mình phản diện là còn thở được.
Khéo thay, nàng lại xuyên thành sư tỷ của phản diện, kẻ đầu tiên bị phản diện ra tay sát hại.
“...”
Nhưng may mà nàng xuyên qua sớm, để tránh số phận bi thảm, và để các nhân vật chính đạt được kết cục viên mãn, Lan Sơn Quân quyết định, trước tiên phải trừ khử phản diện!
Thừa lúc kẻ đó còn yếu, phải lấy mạng ngay!
Thế nhưng khi cô bé Thương Ngô nhỏ nhắn được đưa đến trước mặt nàng, đứa trẻ đáng yêu như búp bê sứ ấy kéo vạt áo nàng, rụt rè gọi: “Sư tỷ.”
Chà! Nghe xem, gọi đến mức lòng người tan chảy, mắt Lan Sơn Quân sáng rỡ, đây nào phải đại phản diện gϊếŧ người không chớp mắt trong sách, rõ ràng là một bảo bối ngoan ngoãn, là sư muội mềm mại đáng yêu của nàng sau này.
Lan Sơn Quân một tay dạy dỗ phản diện, dạy đến mức nàng ấy trở nên ngoan ngoãn đáng yêu, hết mực quyến luyến sư tỷ.
Ban đầu, Lan Sơn Quân tưởng rằng chính sự dịu dàng, thấu hiểu, sự quan tâm và tình yêu mà nàng dành cho phản diện đã biến kẻ sẽ tàn sát tứ hải sau này thành một đứa trẻ ngoan, nhưng kết quả lại là...
Trên người nàng có một quả trứng rồng bị thất lạc của nàng ấy.
Trứng thì không trả lại được rồi, vậy nàng có thể dựa vào đó để được coi trọng hơn không?
Thương Ngô bị buộc phải ở bên Lan Sơn Quân dưới hình dáng một đứa trẻ, nàng ấy ngụy trang hoàn hảo, sự ngoan ngoãn là giả, tấm lòng lương thiện cũng là giả.
Ở nơi Lan Sơn Quân không thấy, Thương Ngô mang dáng vẻ cao quý thoát tục, coi thường vạn vật, một cước đạp đầu tên tu sĩ lắm lời xuống bùn lầy. Nàng ấy có huyết mạch cao quý bẩm sinh, đủ để khinh miệt tất cả.
Kẻ duy nhất có thể khiến Thương Ngô ngẩng đầu nhìn lên chỉ có một người.
Nàng ấy vì một tiếng than khẽ của nàng mà thức tỉnh, để rồi từ đó về sau cả đời phải dõi theo bóng hình ấy.
Tình nghĩa sư tỷ sư muội dần sâu đậm, cho đến khi nhân vật chính xuất hiện, Lan Sơn Quân vì muốn tránh kết cục bi thảm mà toàn tâm toàn ý vào diễn biến cốt truyện, từ đó bỏ qua ánh mắt ngày đêm dõi theo mình phía sau.
Sau này Lan Sơn Quân bị vây khốn ở nơi không người, kẻ giam cầm nàng chính là Thương Ngô.
Tiểu sư muội ngoan ngoãn nghe lời trong ấn tượng đã trút bỏ mọi lớp ngụy trang, trong mắt lộ ra vẻ điên cuồng tột độ.
Thương Ngô cúi người cắn vào cổ sư tỷ, vảy quanh mắt nàng ấy ẩn hiện, để lộ yêu tướng. Đuôi rồng cuộn chặt lấy nàng từng vòng, tham lam mà thỏa mãn để lại khí tức của mình khắp toàn thân Lan Sơn Quân.
“Sư tỷ, Người chỉ có thể nhìn ta.”
...
Chú ý:
Một trong các nữ chính là Thanh Long nhỏ (hết mực quyến luyến sư tỷ), trong chính văn có trứng không có con.
Truyện có nhiều bối cảnh và quy tắc do tác giả tự xây dựng, cảnh giới trong văn bản này như sau: Khai Linh Cảnh - Tụ Thức Cảnh - Kim Đan Cảnh - Sinh Tử Cảnh - Minh Hồn Cảnh - Thái Hư Cảnh - Quy Khư Tiên Cảnh.
Đây không phải truyện sảng văn (mì ăn liền), nữ chính có quá trình trưởng thành.
Góc nhìn chính: Tương tác giữa Lan Sơn Quân và Thương Ngô.
Nhân vật phụ: Tạ Thanh Sương, Minh Úc cùng nhiều người khác.
Tóm tắt một câu: Sau khi lấy được trứng rồng của phản diện sư muội.
Ý nghĩa: Gió xuân hiểu lòng ta, như mộng giải tương tư.
ai công vậy schop ?