Không nuốt nổi dung dịch dinh dưỡng làm từ tinh chất ốc sên và gián thì phải làm sao? Chỉ có chết đói! Tận thế đã qua trăm năm. Một trận mưa xanh kỳ lạ đã tạo nên vùng đất hoang toàn rừng rậm. Nhân lo …
Không nuốt nổi dung dịch dinh dưỡng làm từ tinh chất ốc sên và gián thì phải làm sao? Chỉ có chết đói!
Tận thế đã qua trăm năm. Một trận mưa xanh kỳ lạ đã tạo nên vùng đất hoang toàn rừng rậm. Nhân loại sống dựa vào nấm, rêu, ốc sên và giun đất. Cải thảo đã trở thành một thứ đồ xa xỉ.
Giang Hàn dẫn theo đội thú nhân bị xem là phế vật sinh tồn giữa vùng đất hoang vu. Họ muốn ăn gì thì ăn nấy, đúng là ngon tuyệt!
Tóm tắt tiểu thuyết:
Sau thảm họa tận thế thế giới bị biến đổi bởi một trận "mưa xanh" kỳ lạ. Nước mưa chứa nhiều chất oxy hóa khiến thực vật phát triển điên cuồng, các công trình kiến trúc mục nát nhanh chóng, cây nông nghiệp thoái hóa giảm sản lượng, con người buộc phải rút về các căn cứ, dựa vào liên minh để duy trì trật tự.
Giang Hàn bất ngờ xuyên không đến thời đại này và phát hiện mình trở thành một "Sản phẩm lỗi" trong số các chiến binh gen - Người hệ thỏ, với đôi tai thỏ không thể che giấu.
Các chiến binh gen được tạo ra từ gen động vật cùng với các chiến binh cơ giáp của con người có trách nhiệm bảo vệ an toàn cho căn cứ nhưng mâu thuẫn giữa hai bên âm thầm dâng cao.
Người bình thường dựa vào việc thu thập hạt giống, phấn hoa, gỗ trong rừng để đổi lấy điểm thưởng, sau đó đổi lấy bánh cỏ và dung dịch dinh dưỡng do căn cứ cấp phát, còn lương thực do trang trại sản xuất ra lại có giá rất cao.
Nhưng Giang Hàn nhanh chóng phát hiện ra căn cứ đang nói dối.
Những loài thực vật ngoài tự nhiên bị tuyên bố là "Có độc" thật ra có thể ăn được!
Cô bí mật nấu những món ăn ngon và chia sẻ với một nhóm bạn tốt trong căn cứ, dần dần vén màn sự thật mà liên minh che giấu:Họ cố tình kiểm soát nguồn cung cấp thực phẩm để duy trì sự thống trị đối với người bình thường và các chiến binh gen.
Khi mâu thuẫn giữa chiến binh cơ giáp và chiến binh gen bùng nổ, liên minh đã thêm chất ức chế vào khẩu phần ăn của các chiến binh gen, làm suy yếu sức chiến đấu của họ.
Giang Hàn bắt đầu hành động, cô dùng chính những kiến thức và kĩ năng nấu ăn của mình để giải quyết vấn đề này.
Cuối cùng, các chiến binh gen lựa chọn rời đi tự thành lập một căn cứ riêng thuộc về mình.
Ở trong căn cứ mới, rừng rậm không còn là vùng cấm, mỗi người đều có thể tự do kiếm sống, nấu nướng, chỉ cần làm việc chăm chỉ là sẽ có cuộc sống sung túc.
Giang Hàn và bạn bè của mình cuối cùng cũng tìm được cuộc sống chân chính, tự do và ăn ngon trong thế giới từng bị mưa xanh nhuộm qua.
Truyện bao nhiêu chap vậy ad?