Dư Diệu xuyên không rồi, vừa mở mắt ra đã lao thẳng vào trường thi thức tỉnh thiên phú của thế giới tinh tế. Ở thế giới này, 16 tuổi bắt buộc phải thức tỉnh thiên phú, từ cấp S tương thích với cơ giáp …
Dư Diệu xuyên không rồi, vừa mở mắt ra đã lao thẳng vào trường thi thức tỉnh thiên phú của thế giới tinh tế.
Ở thế giới này, 16 tuổi bắt buộc phải thức tỉnh thiên phú, từ cấp S tương thích với cơ giáp cho đến cấp F phế vật, trực tiếp định đoạt quỹ đạo cuộc đời.
Đến lượt cô, màn hình sáng chói mắt: [Chúc mừng bạn rút được thiên phú - Thơ Ca Hoa Hạ].
Dư Diệu vui rồi, cái món này cô học thuộc từ nhỏ đến lớn, quen thuộc đến mức không thể quen hơn!
Nhưng khi vào phó bản khảo hạch, mọi người nhìn thấy bốn chữ lớn "Thơ Ca Hoa Hạ", ánh mắt lập tức thay đổi.
"Lại là thiên phú rác rưởi cấp F à?"
"Lát nữa dị thú tới, cô ta đọc thơ ca Hoa Hạ thì nó không gϊếŧ cô ta chắc?"
Trong tiếng cười nhạo, Dư Diệu nhướng mày, kích hoạt thiên phú buột miệng đọc ngay: "Mãn đường hoa túy tam thiên khách, nhất kiếm sương hàn thập tứ châu!"
Dứt lời, bóng hoa rợp trời làm dị thú hoa mắt, ánh kiếm lạnh lẽo chém thẳng xuống sống lưng dị thú!
Đám thiếu niên vừa rồi còn lắm mồm lập tức im bặt, nhìn con Thiết Tích Thú bị một kiếm đẩy lùi, cằm suýt rớt xuống đất.
Dư Diệu vê vê đầu ngón tay, thầm cười trong lòng:
Đừng vội chứ, "Đường Thi Tam Bách Thủ", "Tống Từ Tuyển Tập" còn chưa lôi ra đâu, thế giới tinh tế này nên được mở mang kiến thức về sự lợi hại của văn mạch Hoa Hạ rồi!
Lưu ý: Tinh tế là bối cảnh thời đại, trong truyện chủ yếu là các phó bản về văn hóa của các nền văn minh.