Sau một lần chết, Diệp Âm xuyên không thành một nha hoàn quét dọn ở trang viên của Cố phủ. Kiếp trước, nàng đã lăn lộn sống chết ở tận thế, suýt chết đến chín lần, giờ đây được bao ăn bao ở, cuối thán …
Sau một lần chết, Diệp Âm xuyên không thành một nha hoàn quét dọn ở trang viên của Cố phủ. Kiếp trước, nàng đã lăn lộn sống chết ở tận thế, suýt chết đến chín lần, giờ đây được bao ăn bao ở, cuối tháng còn có tiền lương. Tìm đâu ra chuyện tốt như vậy chứ.
Diệp Âm bước vào chế độ dưỡng lão sớm, thỉnh thoảng giải quyết vài rắc rối nhỏ, coi như là gia vị cho cuộc sống.
Ngay khi Diệp Âm trở thành một đại nha hoàn trong trang viên và quyết tâm kéo dài công việc "nhiều tiền ít việc" này đến hết đời thì Thống lĩnh Cấm vệ quân, tay cầm thánh chỉ, đạp cửa xông vào biệt trang: "Cố gia mưu phản, gϊếŧ không tha!"
Diệp Âm: Ta xx bà nội ngươi!
Diệp Âm nhân lúc hỗn loạn bỏ chạy, nhưng trên đường lại va phải thiếu chủ đang hôn mê vì mất máu. Phía sau lửa cháy ngút trời, bên tai là tiếng khóc la vô vọng.
Nhìn lại thiếu chủ yếu đuối bất lực, Diệp Âm cắn răng: Chết tiệt, liều thôi!
Cố Triệt là con trai út của một thế gia võ tướng, nhưng lại không theo nghiệp võ mà lại chuyên tâm đọc sách, thanh nhã quý phái, khiến người ta nhìn vào là quên hết mọi thứ trần tục.
Nếu không có gì bất ngờ, sau này y sẽ sống một đời phú quý nhàn hạ dưới sự che chở của cha và các ca ca.
Tuy nhiên, gia tộc bất ngờ bị diệt vong, từ trên mây rơi xuống địa ngục, Cố Triệt chật vật vùng vẫy trong vũng bùn, cho đến khi một bàn tay mạnh mẽ nắm lấy y: "Thấy bất công thì phản kháng, có hận thì báo thù. Mạnh mẽ thêm một chút, gông cùm xiềng xích trong tư tưởng sẽ bớt đi một chút. Ngày tháng còn dài, chưa đến cuối cùng, ai có thể định đoạt được sống chết của ngươi."
Khoảnh khắc đó, Cố Triệt đã hiểu ra rằng, đời này kiếp này y sẽ không bao giờ có thể buông tay người này ra nữa.
Ban đầu, Diệp Âm chỉ cảm thấy thiếu chủ hoạn nạn thật đáng thương, nếu nàng bỏ đi nữa thì sẽ quá vô tình với Cố Triệt.
Chỉ là nàng không ngờ, một phút mềm lòng này, sau đó lại không thể rời đi nữa.
Cùng chàng thưởng thức non nước, cùng chàng bước qua gai góc, cùng chàng ngự ở trên trời cao.
Mới đầu vào đã thấy hay, hóng chương mới!