Từ nhỏ, Diệp Tùy đã biết mình là một đứa con hoang, mà đã là con hoang thì đồng nghĩa với tội lỗi. Cho nên ba lại coi Diệp Tùy như không khí. Người mẹ vì trả nợ mà bán Diệp Tùy cho kẻ khác. Người anh …
Từ nhỏ, Diệp Tùy đã biết mình là một đứa con hoang, mà đã là con hoang thì đồng nghĩa với tội lỗi.
Cho nên ba lại coi Diệp Tùy như không khí.
Người mẹ vì trả nợ mà bán Diệp Tùy cho kẻ khác.
Người anh cả ghét cậu, bởi mẹ cậu lại chính là nguyên nhân gián tiếp khiến mẹ ruột của anh chết thảm.
Người anh hai từ bé đã là ác ma trong giấc mơ của cậu, nhẹ thì đấm đá, nặng thì gãy xương tổn cốt.
Đến ngày con trai ruột của họ, em trai ruột của họ - cái người gọi là cậu chủ thật của nhà họ Diệp trở về, Diệp Tùy mới biết thì ra ngay cả chút hơi ấm cuối cùng cậu cũng chẳng giữ nổi...
Về sau, khi cậu sắp chết, tất cả bọn họ mới bắt đầu hối hận.
Người ba lạnh lùng ngày nào rơi nước mắt van xin cậu hãy sống tiếp!
Người anh cả từng khinh ghét quỳ gối trước giường bệnh, nghẹn ngào nói là do anh không chăm sóc tốt cho cậu!
Người anh hai là ác mộng cả một đời cậu lại đang run rẩy nắm tay, khẩn cầu Diệp Tùy đừng sợ mình nữa!
Thì ra cậu vốn không phải con hoang. Cậu mới là cậu chủ thật của nhà họ Diệp!
Tất cả đều hối hận, nhưng Diệp Tùy đã sớm chẳng còn sức để sống tiếp nữa...
hóng các chương sau của tg quá đi