Không ưa nổi Trần Ký. Một ngày nào đó khi Lâm Tư Huyền mười lăm tuổi, lớp được phân công làm một tờ báo tường đơn giản với chủ đề "Hướng tới tương lai". Lâm Tư Huyền không làm, bởi vì anh cảm thấy mấy …
Không ưa nổi Trần Ký.
Một ngày nào đó khi Lâm Tư Huyền mười lăm tuổi, lớp được phân công làm một tờ báo tường đơn giản với chủ đề "Hướng tới tương lai".
Lâm Tư Huyền không làm, bởi vì anh cảm thấy mấy thứ đó rất vô nghĩa.
Có lẽ là báo ứng, sau này anh sống thành một phiên bản thảm hại mà chính bản thân ở tuổi mười lăm cũng không thể tưởng tượng nổi.
Rồi một ngày khi Lâm Tư Huyền hai mươi lăm tuổi, anh lướt thấy một bài viết kiểu: “Không chia sẻ sẽ gặp vận xui.”
Lâm Tư Huyền không chia sẻ, bởi vì anh vốn chẳng mấy quan tâm mấy chuyện mê tín nhảm nhí.
Có lẽ lại là báo ứng, không lâu sau, anh thật sự gặp xui xẻo, gặp lại người mà mình từng thề sẽ không bao giờ muốn gặp lại.
Đáng tiếc là người đó bây giờ lại quá thành công.
Càng đáng tiếc hơn là trước kia anh đã đối xử với người đó quá tệ.
Nghĩ lại chuyện cũ, Lâm Tư Huyền thật sự không biết phải đối mặt sao cho được, người thông minh như anh quyết định chọn cách giải quyết quen thuộc :
“Xin lỗi nhé, tôi từng gặp tai nạn, chuyện lúc trước, không nhớ rõ nữa.”
CP: Trần Ký × Lâm Tư Huyền
Một câu chuyện về một kẻ giỏi nói dối.
Giải thích hoặc cảnh báo nhẹ:
Không viết về giới giải trí, chỉ là bối cảnh.
Có thể có hồi tưởng đan xen nhưng chắc không nhiều.
Cốt truyện cũ rích lại có phần trừu tượng.
Nhân vật cũng có thể hơi “ảo”.
Cảnh báo spoiler:
Trong những ngày đau khổ triền miên ấy, Lâm Tư Huyền dần hình thành một cơ chế tự bảo vệ mà chẳng cần ai dạy. Vào những khoảnh khắc anh không muốn đối mặt nhưng buộc phải đối mặt, anh sẽ vô thức tách mình ra khỏi mọi thứ. Khi ấy, người rơi vào hoàn cảnh thảm hại kia dường như không còn là anh nữa, mà chỉ như một con rối bị thao túng, một cỗ máy làm theo mệnh lệnh, hoặc một nhân vật mà anh đang đóng vai.
“Đến mức ghét tôi như vậy sao?”
Lâm Tư Huyền nói.
“Nhưng biết làm sao được, tôi không thể không gặp cậu.”
Làm kẻ xấu cũng có cái hay của kẻ xấu.
Lâm Tư Huyền cúi đầu xuống sâu hơn, muốn ôm lấy người trước mặt, đối với anh cái ôm đầu tiên thật sự rất có ý nghĩa, không cần biện minh, cũng chẳng cần che giấu. Dù sao thì anh vốn đã quen với sự tùy tiện và tàn nhẫn của bản thân, bản tính ấy cũng khó mà thay đổi được.
...
"Chỉ cần đóng một chiếc đinh thép vào thân thể này, để cho linh hồn tôi phiêu bạt cả một đời, nhưng vẫn gắn chặt trong trái tim người mình yêu."