Editor: Jigokusz. Giới thiệu: Mỹ nhân yếu ớt nhạy cảm chán đời thụ x Thanh mai trúc mã đẹp trai chiều chuộng (thỉnh thoảng hơi tối tăm) công. 1. Tiểu thiếu gia nhà họ Ôn, Ôn Thu Niên, tính tình kiêu n …
Editor: Jigokusz.
Giới thiệu:
Mỹ nhân yếu ớt nhạy cảm chán đời thụ x Thanh mai trúc mã đẹp trai chiều chuộng (thỉnh thoảng hơi tối tăm) công.
1.
Tiểu thiếu gia nhà họ Ôn, Ôn Thu Niên, tính tình kiêu ngạo phóng túng, bướng bỉnh ngỗ ngược, sống suốt mười tám năm mà vẫn chẳng hiểu nổi hai chữ “biết điều” viết ra sao.
Cho đến một ngày, cậu mất quyền kiểm soát thân thể của chính mình.
Một linh hồn đến từ dị thế mang theo cái gọi là “hệ thống cải tạo vạn người ghét”, chiếm đoạt thân thể của cậu.
Nó chán ghét cậu, cắt phăng mái tóc dài của cậu, nhét những bộ quần áo yêu thích vào sâu tận cùng tủ đồ, còn vứt luôn cả tập tranh mà cậu trân quý...
Ôn Thu Niên giãy giụa vô vọng, nhưng lại không phát ra nổi một âm thanh, chỉ có thể ngày càng chìm sâu vào bóng tối.
2.
Cậu chỉ có thể nhìn linh hồn đến từ dị thế ấy sống dưới thân phận của mình một cách đắc ý như cá gặp nước.
Người cha vốn nghiêm khắc luôn lạnh mặt trước kia, nay lại mỉm cười dịu dàng với cậu.
Người anh từng ghét cậu đến phát phiền, giờ lại kiên nhẫn trả lời từng câu hỏi.
Đến cả Trình Phong, thanh mai trúc mã mỗi lần gặp là cãi nhau, cũng trở nên nhường nhịn cậu mọi bề.
Không ai còn quan tâm đến Ôn Thu Niên trước đây nữa.
Thế nên, cậu buông bỏ, chìm vào một giấc ngủ dài không mộng mị.
Nhưng rồi khi tỉnh lại, cậu lại bất ngờ trở về thân thể của chính mình.
Linh hồn dị thế biến mất, chỉ còn hệ thống kia vẫn tồn tại, cần mẫn tiếp tục giao nhiệm vụ.
Ôn Thu Niên cố tình chống đối, hành xử còn ngông cuồng ngỗ nghịch hơn cả trước kia, tưởng rằng mình sẽ nhanh chóng bị ghét bỏ.
Thế nhưng, ánh mắt của mọi người nhìn cậu lại ngày càng tràn đầy cưng chiều...
3.
Thôi kệ đi. Cậu nghĩ vậy.
Tiểu thiếu gia Ôn, người đột ngột đoạt lại quyền kiểm soát thân thể, đã sớm đánh mất khao khát sống. Cậu chẳng còn quan tâm điều gì nữa, mỗi ngày đều kiệt quệ, chỉ muốn được ngủ.
Nhưng cha cậu vẫn không ngừng tặng quà. Nào là du thuyền, hòn đảo, biệt thự... chỉ mong cậu chịu ra ngoài đi dạo.
Anh trai mỗi đêm đều ngồi cạnh giường kể chuyện trước khi ngủ, vụng về dỗ dành cậu nói chuyện.
Phiền phức nhất là Trình Phong, ngày nào hắn cũng lôi cậu ra khỏi chăn, ép ăn, rồi còn bế cậu ra ngoài đi dạo.
4.
Ôn Thu Niên cuối cùng chịu không nổi nữa, yếu ớt mở miệng, giải thích rằng bản thân không phải người mà mọi người đang yêu thương.
“Đừng lo cho tôi nữa, đợi tôi chết rồi, cậu ta sẽ quay lại.” Cậu nghiêm túc nói.
Nhưng tại sao... sau khi cậu nói xong, ánh mắt của tất cả mọi người lại tràn ngập nỗi đau đến thế?
Lưu ý khi đọc truyện:
- Tự cho rằng mình là vạn người ghét nhưng thật ra là vạn người mê. Có miêu tả tình thân, tình bạn; đoàn sủng thụ.
- Có một phần miêu tả bệnh tật yếu ớt của thụ, các chi tiết y học đều là hư cấu, xin đừng bắt bẻ tác giả ngốc này.
- Người thân của thụ và công đều không tệ, họ có lý do của riêng mình.
- Nhân vật chính không hoàn hảo, sẽ dần dần trưởng thành.
Tóm tắt ngắn gọn: Sau khi bị cướp mất thân thể, cậu đã quay trở lại.