Văn án: Lan Diệp đang trên đường đi khảo sát thực địa thì gặp họa. Cậu lỡ chân bước hụt, ngã cái rầm từ trên cây cao hơn mười mét xuống đất. Mở mắt ra lần nữa, cậu phát hiện mình đã xuyên vào một cuốn …
Văn án:
Lan Diệp đang trên đường đi khảo sát thực địa thì gặp họa. Cậu lỡ chân bước hụt, ngã cái rầm từ trên cây cao hơn mười mét xuống đất. Mở mắt ra lần nữa, cậu phát hiện mình đã xuyên vào một cuốn tiểu thuyết sảng văn dành cho nam giới, trở thành thiếu gia thật của một gia đình hào môn.
Đáng tiếc thay, nam chính của bộ truyện này lại là cậu thiếu gia giả.
Còn Lan Diệp? Cậu chỉ là vai phản diện tép riu, là vật hy sinh có nhiệm vụ làm nền cho nam chính tỏa sáng. Đất diễn thì ít mà cứ hễ ló mặt ra là bị vả mặt bôm bốp, đúng chuẩn thành viên cốt cán của "nhóm làm nền".
Lan Diệp cạn lời: "..."
Khoan đã, xuyên sách thì phải có bàn tay vàng chứ? Hệ thống của cậu đâu? Cái tiếng "Đinh!" huyền thoại đâu rồi?
Sau khi xác nhận đi xác nhận lại là chẳng có cái hệ thống nào sất, cũng không bị ép buộc phải chạy theo cốt truyện, Lan Diệp hí hửng nộp ngay bản "Kế hoạch ruộng thí nghiệm" rồi chuồn lẹ. Về núi làm ruộng thôi, ai rảnh đâu mà đấu đá!
Nào ngờ, cậu vừa mới cuốc xong luống rau đầu tiên thì bên tai đột ngột vang lên một tiếng: [Đinh!]
[Đinh! Hệ thống của ngài đã về tài khoản!]
[Đinh! Chúc mừng ngài trói định thành công Hệ thống Làm Ruộng 2.0 - Phiên bản Tiên Giới. Hệ thống đang khởi động...]
Lan Diệp ngơ ngác: "...?"
Và câu chuyện sau đó là...
[Sốc! Ảnh đế đang nổi đình nổi đám thế nhưng lại đi làm bảo vệ trông cửa...]
[Tin nóng! Người thừa kế thế gia Đông y vì sao lại bỏ phố về quê cuốc đất?]
[Một nửa là tiên cảnh, một nửa là nhân gian, chốn đào nguyên ẩn sâu trong núi...]
[Chuyện tình của đại thiếu gia nhà họ Tống bị phanh phui, đối tượng nghi vấn là một anh nông dân!]
Dân hóng hớt ban đầu còn ngơ ngác: "Sao cái chỗ này nhìn quen quen thế nhỉ?"
Dần dần chuyển sang mê mẩn: "Mẹ ơi đẹp xỉu! Cho xin cái địa chỉ đi, một phút thôi!"
Cuối cùng là van nài: "Cầu xin đấy, cho tôi đến ở một ngày thôi! Tôi trả thêm tiền mà!"
Lan Diệp lặng lẽ tắt giao diện quản lý khu nghỉ dưỡng, quay đầu nhìn đám người đuổi mãi không đi, đặc biệt là cái tên Tống Thanh Vũ đã đường hoàng dọn vào phòng ngủ của cậu. Cậu thở dài thườn thượt.
Tôi chỉ muốn làm một trạch nam trồng rau nuôi cá thôi mà, sao tự nhiên lại bị bắt mở khu nghỉ dưỡng thế này?
Hệ thống Mèo Heo đáp: [Meo meo không biết gì hết nha, meo meo đang bận ăn cơm!]
---
Hướng dẫn sử dụng trước khi nhảy hố:
Độc miệng nhưng lịch thiệp, đại lão ngầm (Công) x Đam mê làm ruộng, số phận hẩm hiu (Thụ).
Truyện đi theo hướng làm ruộng sảng văn, có màn vả mặt nhân vật chính nguyên tác, ai không thích vui lòng click back.
Tóm tắt một câu: An tĩnh làm ruộng, nhân vật chính đừng có làm phiền tôi.
Thông điệp: Cứ sống nghiêm túc, cuộc đời khắc sẽ nở hoa.
Hóng quá, mau mau ra chương mới đi