Cố Trần là nhân vật phản diện lớn nhất trong sách, mọi người đều biết anh là kẻ hung ác, những từ như cố chấp và điên cuồng đều trở thành danh từ để miêu tả anh. Mãi đến cuối cùng, khi nhân vật phản d …
Cố Trần là nhân vật phản diện lớn nhất trong sách, mọi người đều biết anh là kẻ hung ác, những từ như cố chấp và điên cuồng đều trở thành danh từ để miêu tả anh. Mãi đến cuối cùng, khi nhân vật phản diện Cố Trần bị nhân vật chính Cố Diệc An đưa vào tù, lý trí của anh mới hoàn toàn sụp đổ, sau đó sa vào điên loạn và chết thảm trong tù.
Tất cả mọi người đều cho rằng Cố Trần đáng chết, nhưng chỉ có Tô Du đã đọc toàn bộ cuốn sách mới hiểu rõ là từ trước đến nay, Cố Trần không phải như vậy. Người đàn ông trong sách ấy sẽ nhặt một con mèo con đang run lẩy bẩy giữa cơn mưa về nhà, cũng sẽ dùng khuôn mặt tràn đầy sự dịu dàng để bày tỏ tình cảm với con mèo đó.
Tô Du biết rằng ở sâu bên trong, Cố Trần là một người dịu dàng biết quan tâm, chỉ là anh không giỏi bộc lộ tình cảm mà thôi, lại cộng thêm việc người đàn ông này quá đáng hận, cho nên mọi thứ anh làm đều không được mọi người coi trọng.
Cho đến một ngày, cậu xuyên sách và trở thành người vợ được gả cho người đàn ông ấy. Tác dụng duy nhất của cậu chính là để người ta chế giễu sự tồn tại của người đàn ông từng ở trên cao đó.
Cố Trần ngồi trên xe lăn, cười khẩy nhìn chàng trai được đưa tới. Chàng trai này giống như một con thỏ con đang hoảng sợ vì bị đưa vào ổ sói, anh mở miệng muốn đuổi cậu đi, nhưng không ngờ rằng đối phương lại ngồi xổm xuống, lấy một cái chăn từ trong vali rồi đắp lên chân Cố Trần: “Thời tiết lạnh, đừng không chú ý tới sức khỏe của bản thân như thế.”
Cố Trần ghét bỏ nhìn con vịt mắt to trên cái chăn, khó chịu quay đầu đi: “Đúng là đồ trẻ con.”
Cố Trần vẫn cảm thấy Tô Du tiếp cận anh là vì có mục đích gì đó, anh cũng vui vẻ mà chơi với trẻ con, anh muốn xem thử đối phương cố gắng tiếp cận anh là vì cái gì. Nhưng mãi cho đến một ngày, chàng trai ấy kéo vali nói muốn rời đi thì Cố Trần mới tỉnh táo lại, hóa ra bản thân anh đã sớm hãm sâu vào rồi.
...
Tô Du cảm thấy bản thân đến đây là để cứu rỗi nhân vật phản diện, thay đổi cốt truyện. Khi Cố Trần có thể đứng lên, không còn cố chấp và hung ác như trước nữa, thậm chí còn ngoan ngoãn nghe lời, cậu cảm thấy đã thành công nên định rời đi. Chỉ là không ngờ rằng Cố Trần lại nắm lấy cánh tay của cậu, trong mắt anh là sự điên cuồng đã tan biến từ lâu.
Khóe mắt của Cố Trần phiếm hồng, anh mở miệng thốt ra câu nói hung ác vốn đã biến mất rất lâu rồi: “Tô Du, cho dù em chỉ coi anh là kẻ thay thế, nhưng em đã trêu chọc anh thì đừng nghĩ đến chuyện rời xa anh nữa.”
Lúc này Tô Du mới biết được bản thân cũng chưa đọc hết cuốn sách này, vì thói quen không đọc ngoại truyện mà cậu đã bỏ sót một tình tiết quan trọng nhất trong đó. Ở phần ngoại truyện, tác giả viết rằng tên biếи ŧɦái yêu thầm em trai Cố Diệc An của Cố Trần chính là Tô Du. Mà sở dĩ Cố Trần phát hiện ra “bí mật” của Tô Du là bởi vì anh nhìn thấy một bức tường đầy ảnh chụp Cố Diệc An trong phòng Tô Du.
Tô Du nhìn dáng vẻ dần trở nên điên cuồng của Cố Trần. Quấy rầy rồi, xin hỏi cuộc đời có thể quay lại lần nữa không... Đừng cứu rỗi phản diện, hoàn toàn không cứu được tên này nữa rồi!
...
Người ngoài đều nói hai anh em nhà họ Cố rất giống sinh đôi, thực sự như được đúc ra từ cùng một khuôn vậy. Cố Trần đã từng coi thường điều này, mãi về sau khi nhìn thấy một bức tường đầy ảnh của Cố Diệc An, cuối cùng anh cũng hiểu rõ vì sao chàng trai kia vừa gặp mặt đã đối xử tốt với anh như vậy.
Sau đó, anh lặng lẽ cất giấu sự hung ác của bản thân, chỉ để lại sự dịu dàng, anh muốn dùng sự dịu dàng này để giam cầm chàng trai ấy ở bên cạnh. Cho đến một ngày, sự dịu dàng không còn tác dụng, chàng trai ấy kéo vali, nói với anh rằng muốn rời đi...
...
Từ trước đến nay, Cố Trần luôn là sự tồn tại vừa nguy hiểm vừa hung ác, chỉ là vì Tô Du nên anh mới học được cách dịu dàng thôi.