Khi Ảnh Cửu bị bắt lại, ném xuống trước mặt mình, Lận Hoài Khâm bóp nát chút tuyết đọng trên đầu ngón tay mình, nở một nụ cười đầy ác ý. “Chạy trốn thất bại rồi.” Ảnh vệ nằm trên mặt tuyết chịu phạt, …
Khi Ảnh Cửu bị bắt lại, ném xuống trước mặt mình, Lận Hoài Khâm bóp nát chút tuyết đọng trên đầu ngón tay mình, nở một nụ cười đầy ác ý.
“Chạy trốn thất bại rồi.”
Ảnh vệ nằm trên mặt tuyết chịu phạt, cả người cuộn tròn lại, không ngừng ho ra máu, nhìn rất đáng thương.
Vậy thì sao?
Ảnh vệ này tâm tư bất chính, vậy mà lại dám nảy sinh ý nghĩ đại nghịch bất đạo với hắn.
Là thiếu tông chủ của Dạ Tuyền Cung, từ nhỏ đến lớn Lận Hoài Khâm đã luôn được vạn người vây quanh, cao cao tại thượng, sự ái mộ của một ảnh vệ cấp thấp chỉ khiến hắn thấy ghê tởm mà thôi.
Hắn không thèm ban cho người kia dù chỉ một ánh mắt, xoay người lại, có chút mất hứng mà nói: “Chó không nghe lời… vậy thì không có tư cách tồn tại.”
Không nghe được lời cầu xin tha thứ mà mình muốn nghe, Lận Hoài Thêm lại càng không vui, cất giọng đầy tản mạn: “Nếu đã vậy thì… nghiền nát từng chút một… từ đầu đến chân đi.”
Ảnh Cửu bị kéo vào Hình Phòng nhanh chóng chìm nổi trong máu tươi và đau đớn, người cũng đang trôi dạt như vậy còn có tiến sĩ y khoa Lận Hoài Khâm xuyên đến từ hiện đại, không hiểu vì sao lại thay thế thiếu tông chủ Dạ Tuyền Tông.
Khi hắn nhìn thấy Ảnh Cửu lần nữa, Ảnh Cửu nằm giữa đống hình cụ ngổn ngang, hơi thở mong manh, ánh mắt trống rỗng, yếu ớt đến nỗi dường như chỉ cần thở một hơi nữa thôi là sẽ lìa đời.
Gương mặt mất máu đang kìm nén đau đớn đến mức trắng bệch ấy khiến Lận Hoài Khâm không nhịn được tới gần y.
“Ảnh Cửu.”
Lận Hoài Khâm không nhịn được duỗi tay dò xét.
Gương mặt non nớt đầy đau đớn kia quả nhiên ẩm ướt và lạnh lẽo như hắn tưởng tượng, khiến người ta sinh lòng thương tiếc.
Hắn ngồi xổm xuống, sờ lên đầu y, giọng nói vừa nhỏ lại vừa nhẹ: “Tiểu Cửu đừng sợ, rất nhanh sẽ không đau nữa.”
------------------------------------------
[Công hệ cha dịu dàng săn sóc x Thụ ảnh vệ ngoan ngoãn trung thành]
1. Truyện chủ công, truyện cổ đại cứu rỗi ảnh vệ. Công chính xuyên qua cứu rỗi chữa lành. Công là linh hồn xuyên đến từ thời hiện đại, là nhân vật do tác giả sáng tạo ra, không thích xin hãy rời đi.
2. Truyện về ảnh vệ tất có tình tiết mọi quyền sinh sát đều nằm trong tay người khác, có tình tiết bất bình đẳng nghiêm trọng về địa vị, các chị em yêu thích công thụ một cách cực đoan xin hãy đi đường vòng.
3. Thụ là ảnh vệ, là người bị huấn luyện vật hóa thành một vũ khí, có lòng kính ngưỡng nhất định với nguyên chủ, không phải tình yêu, là đơn thuần cảm thấy chủ thượng là duy nhất, là suy nghĩ ngốc nghếch cho rằng chủ thượng là người phải dùng mạng sống bảo vệ cả đời. Người thụ thật sự rung động và ái mộ là công bây giờ.
5. Tác giả là người già 50 tuổi, trình độ mạng 2G, một mình sống trong viện dưỡng lão, không hiểu về những chuyện trong giới, là một người thất học đến tuyệt vọng. Chỉ viết những gì mình thích, mọi người thích thì xem, không thích xin rời đi, đừng công kích cá nhân.
6. Truyện không có yếu tố lσạи ɭυâи, CP phụ không phải huynh đệ ruột.
Tóm tắt một câu: Bé chó săn nhỏ trung thành là thơm nhất!
Lập ý: Cứu rỗi và chữa lành.