Nàng - người con gái mỏng manh tựa cánh hoa đào đầu xuân, chính là cô cô của hắn. Vẻ đẹp kiều diễm tuyệt thế, eo thon như liễu, đôi chân dài miên man, thiên hạ đều tôn xưng nàng là quý nữ cành vàng lá …
Nàng - người con gái mỏng manh tựa cánh hoa đào đầu xuân, chính là cô cô của hắn.
Vẻ đẹp kiều diễm tuyệt thế, eo thon như liễu, đôi chân dài miên man, thiên hạ đều tôn xưng nàng là quý nữ cành vàng lá ngọc. Bất kỳ ai có được nàng, ắt phải dựng cung son điện ngọc để nâng niu trân trọng.
Cho đến một ngày biến cố ập đến, công chúa chân chính quay về.
Nàng buộc phải rời bỏ cung Phượng Dương, trở thành con gái của kẻ mang trọng tội, hóa thành một đóa hoa yếu ớt mà ai cũng có thể tùy ý chà đạp.
Hắn - Thái Tử đương triều, lạnh lùng cao quý tựa ngọc bích không tì vết.
Đêm ấy, nàng quỳ trên nền đá thanh ngọc, bất đắc dĩ phải khẩn cầu lòng thương xót từ hắn.
Thiên hạ truyền tai nhau rằng vị Trưởng công chúa giả đã vào Đông cung làm chính phi, thường xuyên mắc lỗi gây họa, bị phạt quỳ gối, cấm túc, chẳng hề được sủng ái.
Thái tử trời sinh đã mang tâm tính lạnh nhạt, Đông cung chưa từng đón nhận bất kỳ phi tần nào khác, thế nhưng nàng cứ liên tục chạm vào nghịch lân của hắn, sớm muộn gì cũng sẽ bị phế bỏ không thương tiếc.
===
Đêm qua nàng lại bị trách phạt.
Khi bình minh vừa hé rạng, thân thể yếu ớt của nàng run rẩy, mồ hôi lạnh thấm đẫm xiêm y, từng cơn đau nhức hành hạ toàn thân đến mức khó thể cất bước.
Nàng đưa mắt nhìn đàn chim tự do bay lượn qua khung cửa sổ hẹp.
Ánh mắt đã quá mệt mỏi, chán chường những bức tường cao vυ"t, chán ngấy cung thành nguy nga nhưng tựa như chiếc l*иg giam đã giam cầm nàng nửa đời người.
Không lâu sau đó, trời thu se lạnh buốt giá.
Vị thái tử vốn điềm tĩnh chẳng bao giờ dao động, giờ đây lạnh lùng nhìn tẩm cung vắng bóng người, sắc mặt đầy phẫn nộ.
Chú thích: Nam chính: Vạn Kỳ Trọng
Hướng dẫn đọc:
Nữ chính hơn nam chính ba tuổi, không có quan hệ huyết thống, thân phận trưởng công chúa là cô ruột của nam chính.
Văn ngọt ngào với chút đắng nhẹ.
Mê kiểu nam chính như này