Vân Phi Miểu mơ một giấc mơ kỳ lạ. Trong mơ, hắn chẳng còn là thiếu chủ cao quý của Vân gia, cũng không phải tu sĩ được người người ngưỡng mộ. Hắn chỉ là một kẻ đáng thương, ngày ngày khom lưng cúi đầ …
Vân Phi Miểu mơ một giấc mơ kỳ lạ.
Trong mơ, hắn chẳng còn là thiếu chủ cao quý của Vân gia, cũng không phải tu sĩ được người người ngưỡng mộ. Hắn chỉ là một kẻ đáng thương, ngày ngày khom lưng cúi đầu trước vị hôn phu của mình, nịnh nọt lấy lòng chẳng khác gì nô bộc, đánh mất cả tôn nghiêm lẫn lòng kiêu hãnh.
Nhưng điều khiến hắn căm phẫn nhất không phải sự hèn mọn của chính mình, mà là sự phản bội trắng trợn của Tư Đồ Hâm, người hắn đã hết lòng tin tưởng và yêu thương.
Trong khi hắn dốc hết tâm huyết, dâng cả tài nguyên của Vân gia để giúp đối phương tu hành, thì Tư Đồ Hâm lại âm thầm cấu kết với một thiếu niên tên Lạc Sương Bạch, bày mưu hãm hại hắn, chỉ để đổi lấy cơ hội giúp Lạc Sương Bạch tăng tiến tu vi.
Nếu mọi chuyện tiếp diễn như trong mơ, hắn sẽ chẳng những chết không thấy xác, mà cả căn cơ tu hành cũng bị móc ra cho người khác sử dụng. Mà bi thảm hơn cả... là gia tộc hắn, từng người một, cũng sẽ bị cuốn vào vũng bùn phản bội ấy, rơi vào kết cục diệt tộc không thể vãn hồi.
Vân Phi Miểu choàng tỉnh giữa màn đêm, tim đập thình thịch như có trống trận vang lên trong l*иg ngực. Mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo, mà lòng thì rối như tơ vò.
Không thể chần chừ nữa.
Ngay trong đêm, hắn ra lệnh viết thư từ hôn, tự tay niêm phong, lập tức thu dọn đồ đạc rời khỏi phủ, không ngoảnh đầu nhìn lại. Hắn quyết định rời xa tất cả, đi tìm một lối thoát mới, bắt đầu từ việc nương nhờ một nhân vật phụ vốn chẳng mấy ai để tâm.
Cùng mang thân phận thấp kém, gặp nhau nơi đất khách, đâu cần quen biết từ trước mới gọi là duyên?
Thế nhưng...
Sao chẳng ai nói cho hắn biết, người bạn cùng phòng tưởng như bình thường ấy, lại là một đại nhân vật từng khuynh đảo thiên hạ, quyền thế lớn đến mức chỉ cần giậm chân một cái cũng đủ khiến núi sông run rẩy?
--------------
Tạ Dương từ lâu đã hiểu rõ vị trí của mình trong Tạ gia, y chỉ là con cờ được chuẩn bị để thay thế lúc cần thiết. Căn cơ tu hành, thậm chí cả mạng sống, đều không phải của y, mà chỉ là công cụ phục vụ cho lợi ích của người khác.
Y đã quá quen với việc bị lợi dụng, bị lãng quên, đến mức không còn thiết tha điều gì. Chỉ giữ lại chút hơi thở cuối cùng, lặng lẽ sống qua ngày, giống như một cái bóng vô hình không ai thèm ngó tới.
Cho đến một ngày...
Người y từng khắc ghi trong lòng lại chủ động gõ cửa bước vào thế giới lạnh lẽo ấy.
Hắn mang theo một ánh nhìn ấm áp, khiến trái tim tưởng đã đóng băng kia rung động trở lại.
Từ khoảnh khắc ấy, định mệnh đã đổi thay.
Bây giờ là 1h 15 phút rạng sáng ngày chủ nhật (24/8/2025) mình hân hạnh được viết bình luận đầu tiên cho truyện này vì truyện này chỉ mới vừa đăng lên có 5 chương đầu thôi nên chưa có nhiều người phát hiện và xem truyện. Tấm ảnh đại diện truyện thì đẹp ôi là đẹp luôn ấy.