Ai ai cũng biết Cảnh Vương điện hạ vốn là Thái tử, do một lần không may bị ngã đập đầu mà trở nên ngốc nghếch, từ đó mất đi ngôi vị Hoàng đế, trí tuệ chỉ như đứa trẻ ba tuổi. Đúng vào ngày đại hôn, tâ …
Ai ai cũng biết Cảnh Vương điện hạ vốn là Thái tử, do một lần không may bị ngã đập đầu mà trở nên ngốc nghếch, từ đó mất đi ngôi vị Hoàng đế, trí tuệ chỉ như đứa trẻ ba tuổi.
Đúng vào ngày đại hôn, tân nương vì đau lòng mà chết đột ngột, Thẩm Thập Nguyệt xuyên không đến, trở thành kẻ thế thân phải gánh chịu mọi oan ức.
Sau khi hiểu rõ tình cảnh của vị phu quân anh tuấn phong độ lại ngây thơ đáng yêu này, nàng im lặng vài giây, sau đó kích hoạt kỹ năng “miệng quạ đen” sẵn có của mình.
Thân thích ăn chơi trác táng thường xuyên bắt nạt phu quân bị nàng rủa, liền rơi xuống sông.
Lão ma ma giám sát phu quân bị nàng rủa, liền mắc bệnh đau mắt.
Quản gia ăn trộm của cải trong nhà bị nàng rủa, liền bị đánh thành người tàn phế…
Thấy kẻ xấu bị trừ khử, Thẩm Thập Nguyệt tưởng rằng cuối cùng mình đã có thể nằm dài hưởng thụ, nhưng nàng lại không cẩn thận dùng “miệng quạ đen” đánh thức vị Thái tử điện hạ uy vũ phi thường, lạnh lùng quyết đoán ngày trước.
Kể từ đó “cục cưng đáng yêu” biến thành “sói xám lớn”.
.
Kiếp trước, Mộ Dung Tiêu bị kẻ gian hãm hại, mất đi ngôi vị Thái tử, trở thành trò cười cho thiên hạ.
Kiếp này trở lại, hắn nhất định phải đoạt lại tất cả những gì vốn thuộc về mình.
Khoảnh khắc mở mắt, hắn nhìn thấy một nữ tử nghiêng nước nghiêng thành đang đứng bên giường hắn gặm đùi gà.
Thấy hắn nhìn sang, nàng nhướng mày cười quái dị: “Muốn ăn thì phải gọi ta là tỷ tỷ xinh đẹp nha!”
Mộ Dung Tiêu, người đang mang đầy sát khí lạnh lùng chuẩn bị tàn sát bốn phương: “?”
Ban đầu hắn không muốn đánh rắn động cỏ nên cứ mặc kệ nàng, nào ngờ mọi chuyện càng lúc càng nghiêm trọng…
“Nương tử chính là người dạy dỗ điện hạ, cho nên Tiêu Tiêu phải nghe lời tỷ tỷ.”
“Tỷ tỷ là người giám hộ của điện hạ, cho nên tài sản trong phủ đều do tỷ tỷ quyết định.”
“Đồ nướng dễ gây nóng trong người, lẩu quá cay, kem quá lạnh, những món này cục cưng đáng yêu không được ăn, chi bằng để tỷ tỷ ăn hộ vậy.”
Mộ Dung Tiêu không thể nhịn nổi nữa, liền dồn nàng vào tường, nghiến răng nói: “Không được gọi bổn vương là cục cưng đáng yêu nữa!”
Thẩm Thập Nguyệt: “Vậy gọi là gì?”
Chỉ thấy hắn nhếch môi: “Gọi là phu quân, nàng còn muốn gì nữa, ta đều cho nàng.”
Thẩm Thập Nguyệt: “?”
.
Trong cung ai ai cũng nói tân đế cố chấp lạnh lùng, vui buồn thất thường, không thể đến gần.
Hậu cung chỉ có duy nhất một mình Hoàng hậu, ắt hẳn Hoàng hậu phải sống trong sợ hãi, lo lắng như đi trên băng mỏng.
Nào ngờ một ngày nọ, có người tận mắt nhìn thấy tân đế quanh quẩn ngoài cửa phòng Hoàng hậu một lúc lâu mới dám cẩn thận gõ cửa: “Nương tử, là trẫm không tốt. Điều thứ ba trong cuốn “Cẩm Nang Cưng Chiều Thê Tử” trẫm đã chép đủ một trăm lần rồi, cho trẫm vào phòng đi mà.”
“…”