Triệu Thập Hạ là một thợ làm bánh điểm tâm trong phủ Nhϊếp Chính Vương. Nhờ phúc của vị chủ tử Nhϊếp Chính Vương hai mươi sáu tuổi vẫn chưa vợ, là một kẻ cuồng công việc lại chẳng hề màng đến chuyện ă …
Triệu Thập Hạ là một thợ làm bánh điểm tâm trong phủ Nhϊếp Chính Vương.
Nhờ phúc của vị chủ tử Nhϊếp Chính Vương hai mươi sáu tuổi vẫn chưa vợ, là một kẻ cuồng công việc lại chẳng hề màng đến chuyện ăn uống, công việc của nàng vô cùng nhẹ nhàng. Mỗi ngày nàng chỉ cần ngồi bên lò bánh nghe các đại thẩm trong phủ buôn chuyện, phí hoài cả một thân dị năng không có đất dụng võ.
Cứ thế này, biết đến bao giờ mới tích đủ bạc để ra khỏi phủ, sống một cuộc đời tự do tự tại?
Mọi chuyện bắt đầu thay đổi sau khi nàng nựng một con mèo vàng.
Đầu tiên là bỗng dưng được thưởng tiền.
Ngay sau đó lại một bước lên mây trở thành bếp trưởng.
Vài ngày sau, từ một đầu bếp lại biến thành nha hoàn thân cận của Nhϊếp Chính Vương.
Và rồi sau nữa...
Nàng trở thành chủ mẫu của phủ, rồi lại lên làm Hoàng hậu.
"???"
Rốt cuộc là chuyện gì thế này? Không phải người ta đồn ngài không thích nữ nhân sao?
~~
Tiêu Diễn mười lăm tuổi ra chiến trường, từ đó gϊếŧ giặc dẹp loạn, uy danh lẫy lừng không ai sánh bằng.
Tiên đế đột ngột băng hà, hắn diệt sạch nghịch tặc, đưa cháu trai nhỏ tuổi lên ngôi, còn mình lui về làm Nhϊếp Chính Vương.
Có người nói hắn lạnh lùng vô tình, tựa như tiên nhân giáng thế.
Nhưng không ai biết hắn mắc một căn bệnh kỳ lạ, mất đi vị giác và xúc giác, mỗi ngày sống như một cái xác không hồn, không thể nếm trải bất kỳ niềm vui trần thế nào.
Nhưng cùng lúc đó, hắn cũng có được một năng lực thần bí, đó là mỗi đêm sau khi ngủ, ý thức của hắn có thể nhập vào các vật thể khác để nhìn thấu mọi sự thật mà hắn muốn biết.
Cho đến một ngày, hắn lỡ nhập vào một con mèo, bị nàng nha đầu ngờ nghệch ở phòng điểm tâm xoa nắn một trận và cho ăn một đống đồ ăn vặt...
Hắn bỗng phát hiện, tất cả những gì mình đã mất đang dần quay trở lại.
~~
Kịch nhỏ:
Triệu Thập Hạ phát hiện, con mèo vàng ít nói dạo này hơi lạ.
Trước kia ôm còn không cho, bây giờ thì: "Nhanh, nựng thêm mấy cái nữa!"
Trước kia kiệm lời như vàng, bây giờ đêm nào cũng "thả dưa" cho nàng: "Diệp trưởng sử ở ngoài miệng lưỡi ghê gớm lắm, nhưng thực ra rất sợ vợ; nhà Bột Hải Vương có mấy bà vợ lẽ, ngày nào cũng đánh nhau túi bụi; tân khoa Giải Nguyên trông thì trẻ tuổi tài cao, thực chất là một kẻ bám váy mẹ chính hiệu, lại còn là tra nam..."
Trời đất, cả kinh thành này chẳng có con mèo nào hóng chuyện giỏi bằng nó.
Quan trọng nhất là, trước kia nựng một cái là chạy mất tăm, bây giờ đêm nào cũng ngủ trên chăn của nàng...
Mãi đến sau này, khi đã trở thành Nhϊếp Chính Vương phi, nàng mới phát hiện ra, kẻ nằm ngủ trên chăn của mình ngày đó, hình như chính là cái người kia.
Truyện đang hay nè. Hóng chương mới nha!