Phong Ngộ Tuyết là tam tiểu thư của Phong gia, nhưng vì xuất thân hèn mọn lại là người câm, nên bị đẩy đến sống ở một thôn trang nhỏ bé. Để giải độc, nàng bất đắc dĩ phải trở thành tùy tùng nhỏ của Hà …
Phong Ngộ Tuyết là tam tiểu thư của Phong gia, nhưng vì xuất thân hèn mọn lại là người câm, nên bị đẩy đến sống ở một thôn trang nhỏ bé.
Để giải độc, nàng bất đắc dĩ phải trở thành tùy tùng nhỏ của Hàn Thiên Thương, cùng hắn chém yêu trừ ma, lập nên bao chiến công hiển hách.
Nàng vì hắn mà quên mình, vào sinh ra tử, chỉ mong hắn để ý đến mình hơn một chút, yêu thương mình thêm một chút.
Năm đầu tiên, Hàn Thiên Thương nói: "Tiểu câm, đừng liều mạng như vậy, ta sẽ không cưới ngươi, ngươi chỉ có thể làm tùy tùng mà thôi."
Năm thứ hai, hắn nói: "Tiểu câm, hay ngươi làm thϊếp cho ta đi. Vợ tương lai của ta dịu dàng đức độ, chắc chắn sẽ không gây khó dễ cho ngươi."
Năm thứ ba, hắn nói: "Tiểu câm, chúng ta thành thân nhé? Đời này ta chỉ cưới một mình ngươi thôi, được không?"
Phong Ngộ Tuyết đã tin là thật. Nàng vui mừng khôn xiết gả cho hắn, tự tay thêu cặp gối uyên ương thấm đượm tình cảm, nào ngờ đêm tân hôn lại đón nhận một nhát kiếm xuyên tim.
Gương mặt Hàn Thiên Thương lạnh như băng giá: "Từ đầu đến cuối, ta chưa từng yêu ngươi. Cưới ngươi chẳng qua vì ngươi mang trong mình huyết mạch đặc biệt, gϊếŧ ngươi ta có thể đắc đạo phi thăng."
Khoảnh khắc nhắm mắt, Phong Ngộ Tuyết thầm nghĩ, một đời mệt mỏi đến thế này, cuối cùng cũng đã kết thúc.
------
Cùng lúc đó, tại tiên cung, vị chiến thần mạnh mẽ nhất - Phong Ngộ Tuyết - từ từ mở mắt.
"Chúc mừng Phong thần lịch kiếp trở về!" Các tiên nữ vui mừng chạy đi báo tin. Phong Ngộ Tuyết chậm rãi mở mắt.
Tiên cung đẹp như tranh vẽ, và nàng, đã trở về.
Sau này, Hàn Thiên Thương sau khi đắc được tiên vị, đã bất chấp tiên quy, sa đọa thành ma, khởi động lại Luân Hồi Cảnh, chỉ để tìm kiếm hồn phách người vợ cả năm xưa. Nào ngờ, người vợ câm của hắn lại chính là nữ chiến thần đứng đầu Hàn Cung ở Tiên giới.
Trên Tru Tiên Đài, Hàn Thiên Thương nhìn Phong Ngộ Tuyết đang cầm kiếm, vừa hộc máu vừa cười thảm: "Hóa ra, ngươi mới là kẻ vô tình nhất."
Phong Ngộ Tuyết mỉm cười duyên dáng với hắn.
"Đúng vậy đó, Hàn tiên quân. Tại hạ tu luyện cũng chính là Vô Tình Đạo."
Dứt lời, nàng rút kiếm, diệt ma. Kiếm quang quét đến đâu, vạn vật đều tan thành tro bụi.
Tiên quân nhà họ Hàn sa đọa thành ma, một đêm tóc bạc trắng.
Màn theo đuổi vợ đến Hỏa Táng Tràng (ý chỉ hối hận muộn màng, ngược tâm.)
Chú ý:
Nam chính không thay đổi.
Giai đoạn đầu nam chính tệ bạc với nữ chính, giai đoạn sau nữ chính "hành" lại nam chính.
Cặp đôi 1vs1, song khiết (cả hai đều trong sạch), sức chiến đấu bùng nổ.
Tóm tắt một câu: Sau khi phi thăng mới phát hiện người vợ mình gϊếŧ năm xưa lại là chiến thần tiên giới.
Ý nghĩa tác phẩm: Dù ở trong nghịch cảnh cũng không bao giờ từ bỏ hy vọng.