Lục Cảnh đã trải qua hai năm mạt thế, nhờ năng lực mạnh mẽ mà lập công vô số, cuối cùng dốc sức vì nước mà hy sinh. Không ngờ lại ngoài ý muốn xuyên tới dị thế. Lục Cảnh: “...” Không muốn cố gắng nữa, …
Lục Cảnh đã trải qua hai năm mạt thế, nhờ năng lực mạnh mẽ mà lập công vô số, cuối cùng dốc sức vì nước mà hy sinh. Không ngờ lại ngoài ý muốn xuyên tới dị thế.
Lục Cảnh: “...” Không muốn cố gắng nữa, mặc kệ thôi.
Thế là hắn mua một căn nhà rách nát trong núi, rảnh thì đi săn đổi ít đồ ăn, châm ngôn sống là mặc kệ, không chết đói là được.
Lão đại phu cứu Lục Cảnh sau đó qua đời bất ngờ, nhờ hắn chăm sóc tiểu ca nhi mà ông nuôi dưỡng. Tiểu ca nhi ở một mình thì bị lưu manh trong thôn quấy rối, không còn cách nào khác, Lục Cảnh đành đưa cậu về sống cùng.
Tiểu ca nhi làm gì cũng cẩn trọng, cực kỳ quan tâm chăm sóc Lục Cảnh, giặt giũ nấu ăn, dọn dẹp sân vườn, tối đến thì thắp đèn cho hắn, trời lạnh thì vá áo cho hắn.
Lục Cảnh bảo cậu khỏi bận bịu nữa, sống tạm được là được, cậu lại lí nhí đáp: “Những việc này ta đều làm được.”
Lục Cảnh: “...” Tùy đi, muốn sao thì sao.
Sau này, Lục Cảnh bỗng nhận ra bản thân đã không rời được tiểu ca nhi mềm mại đáng yêu kia.
Lục Cảnh: “...” Vợ ơi nhìn ta đi.
Lục Cảnh nhìn bóng dáng tiểu ca nhi vất vả lo toan gia vụ sinh kế, cuối cùng không nỡ buông xuôi nữa.
Thế là hắn bỏ ý định mặc kệ, bắt đầu chăm chỉ kiếm tiền nuôi vợ.
-
Tiết Vân từ nhỏ sống trong phú quý, nhưng bất ngờ gặp nạn, lưu lạc tới thôn Thanh Khê. Cậu biết chữ, dáng dấp lại cực kỳ tuấn tú, nhưng người trong thôn đều xầm xì sau lưng rằng thân thế cậu không sạch sẽ, đến tuổi gả chồng cũng chẳng ai đến cầu hôn.
Tiết Vân cũng thấy yên tĩnh như vậy lại tốt, mỗi ngày theo gia gia hái thuốc khám bệnh, cuộc sống tuy nghèo nhưng bình lặng.
Sau khi gia gia mất, Tiết Vân cố gắng tự lập, hái thuốc bán sống qua ngày, nhưng lại bị lưu manh bám theo sàm sỡ. May mắn được Lục thợ săn cứu, đành bất đắc dĩ dọn sang ở cùng hắn.
Tiết Vân tự thấy mình làm phiền Lục Cảnh, để báo đáp, mọi việc đều đặt Lục Cảnh lên hàng đầu. Trong quá trình chung sống, cậu dần động lòng với hắn, càng chăm sóc chu đáo.
Sau này Lục Cảnh bất ngờ nổi bật ở trong thôn, ca nhi cô nương chưa gả đổ xô muốn cưới hắn. Ai cũng chờ xem hắn đính hôn rồi đuổi Tiết Vân ra khỏi nhà.
Chờ mãi, chờ mãi, Lục Cảnh lại từ chối hết người đến cầu hôn, quay đầu cưới chính cái người mà bọn họ chê cười nhất - Tiết Vân.
Cô nương, ca nhi trong thôn tức đến nghiến răng, chắc mẩm Tiết Vân dùng yêu thuật quyến rũ Lục Cảnh, sống lâu ngày thế nào cũng bị chán ghét mà vứt bỏ.
Về sau, hai người cùng nhau gây dựng sự nghiệp, buôn bán khắp nam bắc đại giang. Lục Cảnh vẫn chỉ sủng một mình Tiết Vân. Không ít người trong thôn đấm ngực hối hận vì trước kia không nhanh tay giữ Lục Cảnh lại.
Truyện hay nha, đã mua combo đọc