Cơ thể Dạ Vãn Lan bị kẻ xuyên sách chiếm giữ. Kẻ xuyên sách biến cuộc sống của cô thành một mớ hỗn độn rồi phủi tay bỏ chạy. Sau khi giành lại quyền kiểm soát thân thể, cô lại bị kẹt trong một ngày lặ …
Cơ thể Dạ Vãn Lan bị kẻ xuyên sách chiếm giữ. Kẻ xuyên sách biến cuộc sống của cô thành một mớ hỗn độn rồi phủi tay bỏ chạy. Sau khi giành lại quyền kiểm soát thân thể, cô lại bị kẹt trong một ngày lặp đi lặp lại suốt… 999 năm.
Dù cô làm gì thì tất cả đều quay về vạch xuất phát. Bị ép đến mức hóa thành một kẻ điên nắm giữ hàng trăm kỹ năng.
Ngày thoát khỏi vòng lặp đó, đối mặt với tàn cục, ai cũng cười cô bất tài không thể xoay chuyển thế cờ cho đến khi kiếp trước kiếp này của cô bất ngờ lộ ra ngoài ánh sáng…
Dạ Vãn Lan từ độ cao hơn 33m tung người nhảy xuống, lông tóc không hề hấn gì.
Có người giải thích: “Cô ấy treo dây cáp.”
Dạ Vãn Lan đàn một khúc [Phá Trận Nhạc], người chết không chút thương tích.
Có người nói đỡ: “Chỉ là hiệu ứng hậu kỳ thôi mà.”
Dạ Vãn Lan thi triển [Thái Ất Thần Châm], diệu thủ hồi xuân*.
*Một người tay nghề cực kỳ cao, khéo léo đến mức có thể cứu người từ cõi chết trở về, làm cho người bệnh hoặc người già yếu như trẻ lại. Thường dùng để khen thần y, danh y có y thuật xuất thần.
Có người chữa cháy: “Kịch bản viết trước hết rồi!”
Từ đó về sau, võ công tuyệt học thất truyền trăm năm, kỹ nghệ dệt lụa hoa, nghệ thuật hí khúc cổ xưa… lần lượt xuất hiện lại ở hậu thế.
Các đại lão vì cô điên cuồng kiếm cớ bào chữa: “...”
Có thể thu liễm lại một chút được không?
Bọn họ sắp không thể kiếm cớ bào chữa nổi nữa!
…
Đột nhiên, Dạ Vãn Lan phát hiện mình có thể nghe được đồ cổ nói chuyện!? Trong lúc vô tình nắm giữ trong tay một lượng lớn tin tức bát quái cả trong và ngoài.
[Chắc chắn không có ai biết, Thiên Khải Đại Điển bị chôn dưới tháp Phượng Nguyên.]
Hôm sau, Điển Tịch Hoa Hạ công bố: [Thiên Khải Đại Điển xuất thế.]
[Ta là bội kiếm của Ninh Thái Tổ nhưng ta sẽ không nói bảo tàng Thái Tổ ở đâu đâu nhé!!]
Vài ngày sau, báo chí quốc tế đưa tin: [Bảo tàng Ninh Thái Tổ đã được phát hiện.]
Cuối cùng, đám đồ cổ cũng nhận ra có gì đó sai sai: [???]
Dạ Vãn Lan chìa tay: “Ta sẽ đưa các ngươi về nhà.”
…
Thần Châu cao quý, rốt cuộc vẫn là Hoa Hạ.
Ở thời đại mới, cô là ngọn lửa duy nhất.
Còn anh lấy mạng mình đặt cược, đặt cược cho một thời đại thịnh thế có cô bên cạnh.
Hê hê, bộ này team trước đó tui thuê làm đã nghỉ và đã làm mất bảng tên bộ này nên giờ khi tui thuê team mới làm sẽ có vài chỗ khác những chương trước đó do phải làm nối vào và phải làm lại bảng tên từ đầu, và vì phong cách mỗi team mỗi khác nên hơi khó để đồng đều từ A-Z, nhưng tui sẽ cố gắng check kĩ để có thể đồng đều được🫰🏻Có gì mong quý độc giả iu quý của tui tha lỗi cho tui nha 🫶🏻