Giới thiệu vắn tắt: Sau khi tốt nghiệp đại học, Giản Tinh Hạ được thừa kế nông trường của bà ngoại. Chỉ có điều nông trường này ở chỗ núi sâu rừng già, chung quanh mọc đầy cỏ dại, phòng ốc cũng bị thấ …
Giới thiệu vắn tắt:
Sau khi tốt nghiệp đại học, Giản Tinh Hạ được thừa kế nông trường của bà ngoại.
Chỉ có điều nông trường này ở chỗ núi sâu rừng già, chung quanh mọc đầy cỏ dại, phòng ốc cũng bị thấm nước.
Giản Tinh Hạ nhổ cỏ mệt đến nỗi nghi ngờ cuộc đời. Cô rêи ɾỉ: “Làm ơn ai đó tới nhổ cỏ, sửa nóc nhà hộ tôi được không!”
Giây tiếp theo, một cô bé chỉ mới 12 tuổi sống ở thời cổ đại ló đầu ra từ trong núi sâu: “Nhổ cỏ hả? Chuyện nhỏ, chỉ cần cho tôi rau dại là được.”
Một ông cụ gầy gò đã hơn 50 tuổi cũng gánh đòn gánh xuống núi: “Sửa nóc nhà sửa bệ bếp chỉ là chuyện nhỏ, có điều không biết “xi măng, gạch men sứ” là vật gì?”
Chủ nông trường Giản Tinh Hạ hao hết tâm tư phân phối tiền công dựa theo “mức lương tiêu chuẩn” cho các công nhân tạm thời.
Thuốc cảm mấy hào một vỉ, đường cát đỏ mấy tệ một ký, cả rau dại và trái cây dại tự sản xuất trong nông trường không cần tốn tiền…
Các công nhân hài lòng nhận “tiền lương” trở về nhà.
Hệ thống phát phần thưởng ào ào: [Mức độ hài lòng của các công nhân tạm thời là trăm phần trăm, được thưởng một bộ hệ thống phát điện bằng năng lượng mặt trời!]
[Tăng số lượng công nhân tạm thời, được thưởng một gói hạt giống kỳ diệu!]
[Đạt đủ số lần thuê công nhân tạm thời, mở khóa một suất công nhân chính thức!]
Giản Tinh Hạ: “Khởi đầu từ một nông trường nho nhỏ, phấn đấu trở thành nông trường khổng lồ!”
Ra chương mới ii ạ....🙄