Minh Ân có bốn gia tộc lớn, mỗi gia tộc đều có một người thừa kế, riêng nhà họ Phù là một cô con gái cả. Con gái cả nhà họ Phù tên Phù Mãn là một người tự tin, kiêu ngạo, một con nhà người ta đích thự …
Minh Ân có bốn gia tộc lớn, mỗi gia tộc đều có một người thừa kế, riêng nhà họ Phù là một cô con gái cả.
Con gái cả nhà họ Phù tên Phù Mãn là một người tự tin, kiêu ngạo, một con nhà người ta đích thực.
Nhưng Minh Ân không chỉ có mình cô là con cưng mà họ có tới bốn người, tuổi lại xấp xỉ nhau, thế nên dĩ nhiên là từ nhỏ đã so kè đến lớn, chẳng ai ưa nổi ai.
Nhưng chuyện bất ngờ thường ập đến như vậy đấy.
Một ngày nọ, Phù Mãn đột nhiên mắc phải một căn bệnh kỳ lạ. Căn bệnh này khiến cơ thể cô trở nên vô cùng yếu ớt, tim thỉnh thoảng lại đau nhói như kim châm, thế nhưng mọi cuộc kiểm tra đều không phát hiện bất cứ vấn đề gì.
Vậy thuốc giải là gì? Đó là nụ hôn của mấy kẻ đáng ghét.
Một là "con nhà người ta" mà Phù Mãn ghét cay ghét đắng, một người đoan chính, bề ngoài ôn hòa lễ độ và rất được lòng người lớn.
Hai là tên nổi tiếng ngang ngược hống hách ở Minh Ân, một kẻ đáng ghét từ nhỏ đã luôn thích đối đầu với Phù Mãn.
Ba là tên mặt lạnh như tiền, mắt mọc trên đỉnh đầu, nói chuyện với hắn một câu cũng đủ khiến Phù Mãn chết cóng.
Tại sao lại là ba kẻ đáng ghét này chứ?
Bởi vì Phù Mãn đã thử nghiệm trên rất nhiều người, cuối cùng mới dám chắc chỉ có nụ hôn của ba kẻ này mới giúp cô sống tiếp được.
Kể từ đó, ngày nào Phù Mãn cũng rất bận rộn, là bận rộn để duy trì mạng sống.
Nhưng rồi vào một ngày hết sức bình thường, chuỗi ngày bận rộn ấy đột ngột chấm dứt. Bởi vì Phù Mãn đã khỏi bệnh, là khỏi bệnh hoàn toàn.
Cô không cần dùng nụ hôn của họ để duy trì mạng sống nữa.
Vì vậy, bốn người họ lại có thể quay về trạng thái ngứa mắt lẫn nhau như xưa.
Đây là một cái kết vô cùng hoan hỉ, ít nhất thì Phù Mãn nghĩ vậy.
Có điều là ba kẻ đáng ghét kia hình như lại không nghĩ thế thì phải!