Trạng nguyên mỹ nhân mưu trí x Vương gia lòng dạ khó đoán. Tiêu Uẩn x Lâm Kiến Sơn. Tiêu Uẩn, một trạng nguyên từng tài hoa lừng lẫy, nay gặp buổi sa cơ, phải lưu lạc chốn giáo phường, trở thành kẻ mu …
Trạng nguyên mỹ nhân mưu trí x Vương gia lòng dạ khó đoán.
Tiêu Uẩn x Lâm Kiến Sơn.
Tiêu Uẩn, một trạng nguyên từng tài hoa lừng lẫy, nay gặp buổi sa cơ, phải lưu lạc chốn giáo phường, trở thành kẻ mua vui hèn mọn, mặc cho người đời chà đạp. Một kiếp hồng nhan, một đời tài hoa, cuối cùng lại chìm nổi như cánh bèo vô định.
Lâm Kiến Sơn, vị Vương gia cao ngạo và cũng là kình địch năm xưa của Tiêu Uẩn, nghe tin liền tìm đến tận nơi để hả hê chế nhạo. Nào ngờ, chỉ sau một đêm, kinh thành đã dậy sóng bởi lời đồn về mối tình nồng nàn, quấn quýt không rời giữa y và Tiêu Uẩn.
Lâm Kiến Sơn mặt mày sa sầm, từng bước ép sát, ánh mắt dò xét: "Ngươi... đối với bản vương, quả thật tình sâu nghĩa nặng đến thế?"
Tiêu Uẩn vờ hoảng hốt xua tay, nhưng đôi mắt đào hoa lại khẽ gợn sóng, ý cười như có như không: "Vương gia, lời đồn vốn hư ảo, cần gì ngài phải để trong lòng?"
Lâm Kiến Sơn hừ lạnh một tiếng: "Thứ nam nhân ghê tởm, tránh xa bản vương ra một chút!"
Rồi lại nghiến răng: "Đúng là thủ đoạn của loài hồ ly!"
Miệng lưỡi thì khinh miệt là thế, nhưng Lâm Kiến Sơn lại chẳng nói chẳng rằng, ném một câu "Về phủ!" rồi ngang nhiên mang người đi, đường hoàng đưa về phong làm vợ lẽ.
Đêm tân hôn, nến đỏ lung linh. Tiêu Uẩn trong bộ lễ phục đỏ thẫm, dáng vẻ diễm lệ, đôi mắt trong veo tựa mặt hồ thu, gò má phớt hồng dưới ánh nến, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ quyến rũ mê hồn.
Từ ngày đó, Lâm Kiến Sơn bận việc triều chính, Tiêu Uẩn liền hết mực chăm sóc, tỏ ra là một người vợ hiền thấu hiểu. Vương gia thức khuya xem xét tấu chương, hắn lặng lẽ châm trà mài mực, thức trọn đêm dài. Vương gia gặp phải sát thủ, hắn không màng tính mạng lao ra đỡ kiếm. Những đêm người kia trằn trọc, chính hắn lại dùng giọng nói dịu dàng dỗ dành, ru người vào giấc mộng yên bình.
Tất cả những điều ấy, tựa như Tiêu Uẩn đã thật sự động lòng, đem cả trái tim trao trọn cho y.
Hộ vệ thân cận không kìm được, khẽ hỏi: "Chủ nhân... người thật sự có tình cảm với Vương gia rồi sao?"
Tiêu Uẩn chỉ nhếch môi cười lạnh, giọng điệu hờ hững đến tàn nhẫn: "Đùa một chút thôi. Xem y khổ sở như vậy, chẳng phải cũng là một thú vui hay sao?"
Nào ngờ, câu nói ấy đã bị một người nghe trọn. Đêm đó, Tiêu Uẩn tỉnh giấc không phải trên chiếc giường tân hôn ấm áp, mà là trong một căn hầm tối lạnh lẽo.
Lâm Kiến Sơn đứng trong bóng tối, gương mặt lạnh như băng sương, bàn tay siết chặt lấy chiếc cổ thon dài của Tiêu Uẩn. Giọng y gằn lên, lạnh lẽo đến thấu xương: "Dám đùa bỡn tình cảm của bản vương? Tốt lắm. Đêm nay, ta sẽ để ngươi làm tròn "bổn phận" của một người vợ lẽ."
Nhưng Tiêu Uẩn nào phải cá nằm trên thớt, mặc người định đoạt. Chỉ một thoáng sơ hở, hắn đã lật ngược tình thế, dùng chính dây trói đó siết chặt lấy tay chân Vương gia. Tiêu Uẩn cúi xuống, phả hơi thở ấm nóng bên vành tai đỏ bừng của kẻ kia, giọng điệu vừa như dỗ dành, vừa đầy khıêυ khí©h: "Vương gia, xin đừng cựa quậy. Đêm còn dài, để ta từ từ cho ngài biết... ai mới là người làm chủ cuộc vui này."
Lâm Kiến Sơn tức đến run người, gầm lên: "Ngươi dám đυ.ng vào bản vương thử xem!"
Tiêu Uẩn cười khẩy, ngón tay lướt nhẹ trên yết hầu đang run rẩy của y: "Việc đã đến nước này, Vương gia nghĩ ta còn gì không dám? Thậm chí... làm những chuyện đại nghịch bất đạo hơn nữa, cũng chẳng phải không thể."
NOTE đôi lời:
1. Kính gửi quý độc giả, trong trường hợp phát hiện truyện có lỗi hay bất kỳ vấn đề nào, mong quý vị không vội đánh giá thấp. Xin vui lòng thông báo cho chúng tôi qua bình luận hoặc tin nhắn riêng, để đội ngũ có thể kịp thời chỉnh sửa, đảm bảo chất lượng tác phẩm tốt nhất gửi đến quý vị.
2. Nhiều bộ đã hoàn thành nhưng vẫn chưa được duyệt hoàn nên chưa thế lên bán combo. Các bạn đọc giả có thể check chương mới nhất có chữ "- Hoàn -" xuất hiện trong tên chương là bộ truyện đã đăng xong, mọi người có thể tham khảo đọc theo chương để theo dõi ạ.
Truyện đã hoàn rồi chắc sắp có combo luôn rồi hay quá.