Bạch Miên Tuyết xuyên sách, còn xuyên thành Ngũ điện hạ đại mỹ nhân phản diện, tâm cơ thâm hiểm, trí tuệ tuyệt đỉnh trong truyện. Dù thân thể có hơi yếu, nhưng cậu ta dùng đủ thủ đoạn, từ hãm hại huyn …
Bạch Miên Tuyết xuyên sách, còn xuyên thành Ngũ điện hạ đại mỹ nhân phản diện, tâm cơ thâm hiểm, trí tuệ tuyệt đỉnh trong truyện.
Dù thân thể có hơi yếu, nhưng cậu ta dùng đủ thủ đoạn, từ hãm hại huynh trưởng đến thao túng quyền thần.
Bạch Miên Tuyết luôn bị chính bố mẹ ruột gắn mác "đứa bé không thông minh": [QAQ]
Lần này tiêu đời cậu rồi, cứu mạng!
Thiết lập của nguyên chủ quá độc ác, quá thông minh, hết đợt cung đấu này đến sóng gió khác dồn dập ập đến. Để có thể sống sót trong cung, Bạch Miên Tuyết ngây thơ như một chú hươu non liền thay đổi tính cách kiêu căng ngày trước thành ngoan ngoãn ôm đùi người khác.
Ban đầu, các huynh trưởng quyền cao chức trọng cảm thấy vô cùng mới lạ: “Ngũ đệ ta ấy à, ha ha, giả vờ không tồi.”
Ai ngờ sau này, tất cả lại ngày đêm vây quanh cậu...
Thái tử ôn tồn nho nhã nhưng lòng dạ khó lường: “Tiểu Bạch, sau này đệ cứ ở tại điện Thái tử, ai đến cũng không đuổi đi được.”
Nhị hoàng huynh trung khuyển dũng mãnh thiện chiến: “Bệnh khỏi rồi, muốn ăn gì, chơi gì? Cứ nói với ta.”
Tam hoàng huynh bệnh kiều trà xanh: “A, hôm nay lại là một ngày không được đệ đệ quan tâm rồi, muốn hắc hóa quá...”
Tứ hoàng huynh độc ác đã hóa thành hồn ma: “Chậc, Ngũ đệ của ta thật thú vị.”
Nhìn kịch bản ngày càng sụp đổ như ngựa hoang mất cương,
Bạch Miên Tuyết xinh đẹp lại ngây ngô không hề hay biết: “Không phải tôi là kẻ thù của mấy người à?”
[Đây là cái kịch bản vạn nhân mê phế thận gì thế này!]
Còn cáo già Tạ Chẩm Khê thì lạnh lùng nhìn mỹ nhân nhỏ, nhìn cậu ốm yếu mong manh, nhìn cậu ngờ nghệch vụng về tự bảo vệ mình, nhìn cậu quyến rũ người khác mà không hay biết, trong lòng chỉ muốn cười lạnh:
[Ngu ngốc như vậy, lại còn yếu ớt như thế, liệu có thể sống sót ở cái nơi ăn thịt người này không?]
Cho đến sau này, trong đêm tuyết lớn ở kinh thành, hắn ngồi trên long sàng, mệt mỏi phê duyệt tấu chương, còn vật nhỏ thơm mềm kia ngoan ngoãn gối đầu trên đầu gối hắn ngủ hết giấc này đến giấc khác, quyền thần khuynh đảo triều chính bấy giờ mới khẽ thở dài: [Kẻ ngốc hóa ra là chính ta.]
Hắn đã lầm rồi.
Người này thật sự quá thông minh.
Giữa vạn vạn người trong thiên hạ, cậu lại có thể nắm chặt trái tim không thuần phục của hắn trong tay. Mưu tính cả đời thì đã sao? Cuối cùng chẳng phải hắn vẫn ngoan ngoãn đầu hàng ư.
Lọt hố mới nha mọi người, tiểu hoàng tử đáng thương với 4 hoàng huynh + 1 ông chồng của ẻm, chưa có danh phận nhưng cha nào cũng muốn bế ẻm về phủ độc chiếm =))) máu ghen nhiều hơn máu não