Diệp Cẩm Thiên xuyên thành một nha hoàn hạ đẳng thấp kém nhất trong Hầu phủ. Ngày ngày cơm canh đạm bạc, hiếm hoi lắm mới thấy chút thịt cá. Ban đêm phải chen chúc ngủ chung giường với bảy, tám người, …
Diệp Cẩm Thiên xuyên thành một nha hoàn hạ đẳng thấp kém nhất trong Hầu phủ. Ngày ngày cơm canh đạm bạc, hiếm hoi lắm mới thấy chút thịt cá. Ban đêm phải chen chúc ngủ chung giường với bảy, tám người, sáng sớm trời còn chưa tỏ đã bị gọi dậy đun nước, quét sân, ngay cả mặt mũi chủ tử như thế nào cũng không biết.
Nàng không cam tâm để khế ước bán thân nằm trong tay người khác, rồi bị tùy tiện gả cho một gã sai vặt nào đó trong phủ. Vì vậy, Diệp Cẩm Thiên bắt đầu âm thầm quan sát từng viện, từng phòng trong Hầu phủ.
Hậu viện bề ngoài tưởng chừng yên ả, bên trong lại sóng ngầm cuộn trào. Phu nhân cùng ba vị thϊếp thất vì quyền quản gia, vì chuyện con cái mà ngoài mặt hòa thuận, sau lưng thì ngấm ngầm đấu đá không dứt.
Mấy vị tiểu thư đến tuổi cập kê thì ngày ngày so đo váy áo, trang sức, chỉ mong mình trở thành tâm điểm trong những buổi yến tiệc.
Các vị thiếu gia công tử cũng mỗi người một vẻ, kẻ ăn chơi phóng túng, người lại ngờ nghệch vô dụng.
Mỗi viện mỗi phòng đều có sự náo nhiệt riêng, nhưng Diệp Cẩm Thiên lại để mắt đến Thọ An Đường, nơi lão thái thái cư ngụ.
Lão thái thái tuổi đã cao, ít can dự vào chuyện trong phủ, nhưng thân phận vẫn còn đó. Nếu có thể được bà yêu mến, lấy lại khế ước bán thân, lại xin thêm chút tiền thưởng, ít nhất nàng cũng có thể đổi lấy một cuộc sống yên ổn về sau.
Từ đó, Diệp Cẩm Thiên luôn tìm cách dâng lên lão thái thái những món ăn hợp khẩu vị, ngày ngày cẩn thận hầu hạ. Chỉ trong hai, ba năm, nàng đã trở thành đại nha hoàn được tin dùng nhất bên cạnh lão thái thái.
Năm ấy, nàng cầu xin được xóa bỏ nô tịch rời phủ. Nhân tiện, còn “lừa” luôn vị công tử ốm yếu đang ở nhờ trong Hầu phủ ra ngoài.
Truyện này khi nào ra vậy bạn dg ơi