Trời ban cho tôi một tòa nhà di sản to tổ bố rồi! Hai mắt tên quỷ nghèo keo kiệt - mê tiền đến điên cuồng Cổ Lận sáng rực, nước miếng cũng suýt chảy ra. [Cậu là chủ của tòa nhà cũ này. Gần đây trong n …
Trời ban cho tôi một tòa nhà di sản to tổ bố rồi!
Hai mắt tên quỷ nghèo keo kiệt - mê tiền đến điên cuồng Cổ Lận sáng rực, nước miếng cũng suýt chảy ra.
[Cậu là chủ của tòa nhà cũ này. Gần đây trong nhà liên tiếp xảy ra những chuyện kỳ quái, giữa đêm thường phát ra tiếng động kinh hồn, khiến không ít khách thuê sợ quá mà bỏ đi. Giờ đây, tòa nhà của ngươi cuối cùng cũng đón khách thuê mới...]
Cổ Lận đếm đi đếm lại số người đã trả phòng, ánh mắt dần trở nên dữ tợn. Đây mà là trả phòng à, rõ ràng là đang vả vào mặt tôi!
Không ai được động đến tòa nhà của tôi!
Vừa mới được “thăng chức” thành ông chủ nhà trọ, Cổ Lận nhanh tay lẹ mắt. Một tay cậu ấn chặt cái đầu đang từ từ trồi lên phía sau, một chân đạp mạnh con mắt đỏ rực đang ló dưới sàn nhà, mặt vẫn tươi cười nhiệt tình dẫn khách đi xem phòng:
“Nhìn xem ánh sáng chỗ này kìa, nhìn con đường phía trước đi, không phải tôi khoe chứ cả khu này không có căn nào tốt hơn phòng ta đâu.”
Mấy người làm nhiệm vụ đều mang vẻ mặt chua xót. Căn “chung cư tử vong” này nổi tiếng đã lâu, bọn họ chỉ cảm thấy e là chẳng sống nổi bao lâu. Nhưng nhiệm vụ đã ép thì biết làm sao. Họ chỉ đành cúi đầu, mặt mày ủ rũ, đuôi cụp xuống.
“Thuê, thuê, thuê liền bây giờ.”
Cổ Lận vui sướиɠ nhận tiền:
“Phòng của tôi mọi người ở đảm bảo vừa ý.”
Nửa đêm.
Cửa nhà vệ sinh kẽo kẹt mở ra, tiếng nước nhỏ tí tách vang lên, mùi máu tanh lan tràn, mơ hồ còn có thể nghe thấy tiếng thì thầm gọi tên ai đó...
Mấy người làm nhiệm vụ đồng loạt trừng mắt, run rẩy nghiến răng, tuyệt vọng đến cực điểm. Lúc này chỉ thấy ông chủ nhà của mình đạp tung cửa, hung hăng túm cái đầu đang gội trong chậu nước, ấn thẳng xuống bồn cầu. Cây chùi bồn cầu cũng sắp thành tàn ảnh. Chủ nhà mặt mày xanh mét, gào lên giận dữ:
“Cho mày quấy phá! Cho mày quấy phá! Cho mày quấy phá! Dám mở vòi nước giữa đêm làm ồn cả khu! Tiền nước ai trả hả? Có biết báo trước không? Làm khách bỏ đi mày chịu trách nhiệm không? Đền! Đền! Đền cho tao!”
Nhân vật chính: Cổ Lận (chính diện), Quý Tương Quy (hỗ động)
Tóm tắt: Một kẻ tâm thần làm nhiệm vụ vô hạn, mỗi lần ra tay đều khiến cả thế giới phải run sợ.
Chủ đề: Tự tin chính là liều thuốc tốt nhất.