Vào ngày tốt nghiệp đại học, Yến Tuế Lễ nhận được một món di sản từ ông cậu tổ của mình... Một khách sạn trông cũ kỹ, tồi tàn. Nhưng ngay sau khi tiếp nhận, một thứ tự xưng là hệ thống đã kết nối với …
Vào ngày tốt nghiệp đại học, Yến Tuế Lễ nhận được một món di sản từ ông cậu tổ của mình... Một khách sạn trông cũ kỹ, tồi tàn.
Nhưng ngay sau khi tiếp nhận, một thứ tự xưng là hệ thống đã kết nối với cậu.
"Hãy đi cứu loài người ở dị giới nào, nam nhân!!!"
Yến Tuế Lễ: ???
Một khi đã kết nối với hệ thống, thì không hoàn trả. Nhưng có điều đáng mừng là cậu không phải chuyển hẳn đến dị giới, mà chỉ có cánh cửa sau của khách sạn dẫn đến các thế giới khác nhau mà thôi.
Ngay lần đầu tiếp xúc, cậu đã phải đối mặt với thế giới zombie. Vô số sinh vật đã chết đang gào rú những âm thanh kinh hoàng chưa qua kiểm duyệt, khiến Yến Tuế Lễ - một người vốn không dám xem nổi phim kinh dị - sợ hãi đến mức không tự chủ được mà hét lên theo.
Không được! Chịu hết nổi rồi! Cũng chẳng ai nói với tôi dị giới lại như thế này!
Hệ thống: [Đừng vội! Có cửa hàng đây!]
Vũ khí! Thức ăn! Thuốc men! Chỉ cần có đủ năng lượng, cửa hàng hệ thống bán tất cả mọi thứ!
Còn năng lượng... thế giới zombie có vô số tinh hạch các loại!
Chẳng bao lâu sau, khách sạn lần lượt xuất hiện ở các thế giới khác nhau.
Ở thế giới biến dị đang ngập chìm trong bức xạ hạt nhân, cậu mang đến những mảnh đất sạch cùng hạt giống không nhiễm bẩn, chấm dứt tình trạng thực phẩm quái dị không còn ba đầu sáu tay như trước.
Tại thế giới đang chịu sự trừng phạt của các vị thần linh, cậu thiết lập trạm tái chế rác thải, khiến đại dương dần lấy lại vẻ trong xanh tinh khiết.
Còn ở thế giới bị bủa vây bởi sinh vật quỷ dị, cậu tạo ra những ngọn nến kỳ diệu, giúp những linh hồn quỷ dị mất kiểm soát được siêu thoát và an nghỉ vĩnh hằng.
Khi càng nhiều khách sạn được mở ra, Yến Tuế Lễ phát hiện mình có thể kiểm soát vùng đất xung quanh tất cả khách sạn, và thậm chí còn có thể cho người từ dị giới tạm thời lưu trú trong thế giới của mình.
Họ hoan hô, vui mừng đến rơi lệ và gọi cậu là... Lãnh chúa đại nhân!
——
Lê Thư Hòa cảm thấy mình hẳn đã hỏng mất rồi Nếu không, làm sao hắn lại sinh ra tình cảm khác lạ đối với đứa trẻ do chính tay mình nuôi lớn?
Huống chi chính tay hắn đã trao hệ thống khách sạn cho Yến Tuế Lễ.
Chỉ một chút sơ suất thôi, Yến Tuế Lễ sẽ phải bỏ mạng nơi dị giới như bao người từng thách thức trước đây.
Thế nhưng trong thâm tâm, hắn tin chắc rằng Tuế Tuế sẽ không bao giờ thất bại.
Dù là dựa trên những đánh giá khách quan từ hệ thống chính, hay xuất phát từ tình cảm thiên vị tận sâu trong lòng, hắn đều vững tin rằng Tuế Tuế nhất định sẽ vượt qua thử thách này một cách xuất sắc.
Và rồi, người thiếu niên ấy sẽ trở thành vị thần được muôn người tôn kính.