Khương Nhạc Thầm, idol biết gϊếŧ heo nhất, làm bác sĩ thú y thì biết ca hát nhảy múa nhất. Là một idol lưu mờ trong nhóm thần tượng nam, Tiểu Khương cảm thấy mình không phải tới giới giải trí làm idol …
Khương Nhạc Thầm, idol biết gϊếŧ heo nhất, làm bác sĩ thú y thì biết ca hát nhảy múa nhất.
Là một idol lưu mờ trong nhóm thần tượng nam, Tiểu Khương cảm thấy mình không phải tới giới giải trí làm idol mà là tới huấn luyện dã ngoại làm binh lính mới đúng.
Từ thứ hai đến thứ sáu, cậu giãy giụa lên lớp đại học từ 8 giờ sáng, liều mạng vì điểm chuyên cần và điểm thành tích; sau khi tan học còn phải phóng đến công ty để báo danh, học nhảy, học thanh nhạc, học biểu diễn; thứ bảy thì nằm trong ký túc xá, chờ đợi cơ hội lên sân khấu không biết khi nào mới có.
Cậu tự định vị idol chỉ là nghề phụ, người khác chỉ vì có thể bước sân khấu mà chết cũng không tiếc, mà cậu chỉ muốn nhận hai ngàn tệ tiền lương cơ bản mỗi tháng thôi.
Bạn bè khuyên cậu: “Dù gì tiền hủy hợp đồng cũng không cao, nếu thật sự không hủy được thì rút khỏi nhóm làm lại từ đầu!”
Khương Nhạc Thầm: “Không! Tôi cảm thấy tôi còn có thể giãy giụa thêm chút nữa, đại sư trong miếu nói tôi có số đỏ đấy!”
Không ngờ câu này linh ơi là linh, Khương Nhạc Thầm thật sự nổi tiếng!
Chỉ là sau khi đỏ, thế quái nào tổng tài bá đạo, tiền bối đỉnh lưu, bạn cùng phòng lạnh lùng, đàn em trong nhóm, đạo diễn nổi danh... đều muốn hẹn cậu đọc kịch bản trong đêm chứ?
...
“Nếu bạn thích buổi chạng vạng ngày hè, đi dép lê, ngồi ở đầu ngõ, ngắm dòng người tan làm vội vã về nhà trong bóng chiều tà; nếu bạn thích đi công viên bày mưu tính kế giúp mấy cụ đánh cờ, cũng sẽ nghiêm túc chào từng chú chó nhỏ đi ngang qua; nếu bạn thích mở tủ lạnh ở một quán nhỏ ven đường, lấy một chai nước chanh ra, uống một hơi cạn sạch, lại nấc một cái bay mùi chanh tươi...
Vậy nhất định bạn sẽ thích Khương Nhạc Thầm.”