Hứa Bán Nhàn ngủ với cấp dưới! Anh uống say, chỉ nhớ mang máng Chu Đình Tri hình như khóc dữ lắm. Là sếp đương nhiên anh không thể để người khác chiếm thế thượng phong được, Hứa Bán Nhàn lập tức đánh …
Hứa Bán Nhàn ngủ với cấp dưới! Anh uống say, chỉ nhớ mang máng Chu Đình Tri hình như khóc dữ lắm.
Là sếp đương nhiên anh không thể để người khác chiếm thế thượng phong được, Hứa Bán Nhàn lập tức đánh đòn phủ đầu:
“Uống hơi quá chén thôi, ai cũng là người trưởng thành cả rồi.”
“Lần đầu tiên của cậu, làm đau cậu rồi, nói đi, muốn bao nhiêu?”
Câu thoại kinh điển của những vị tổng tài sau khi say rượu phạm lỗi, quả nhiên không sai.
Thái độ vô tình nhưng vẫn giữ được vài phần dịu dàng, Hứa Bán Nhàn khá hài lòng với bản thân.
Chu Đình Tri ôm lấy cơ thể đầy dấu hôn, nhỏ giọng: “Tôi muốn, nhưng anh không cho nổi.”
Hứa Bán Nhàn hừ lạnh: “Trên đời này chưa có thứ gì là tôi không cho nổi.”
Sáng hôm sau, Hứa Bán Nhàn xoa eo mỏi nhừ, vẻ mặt mơ màng:
Chẳng lẽ... mình không phải "top" sao? Không lẽ mình thật sự không phải sao? Không lẽ... mình là "bot"?
Ánh mắt anh rơi xuống "người huynh đệ” đang đau đớn của mình. Không mạnh bằng hắn, cũng không dài bằng hắn, đồ vật này đúng là không chịu cố gắng gì cả.
Chu Đình Tri với vẻ mặt thỏa mãn ôm lấy cổ Hứa Bán Nhàn: “Anh giỏi thật đấy, khiến tôi cam tâm tình nguyện rơi vào bẫy của anh.”
Hứa Bán Nhàn vô cớ nổi giận, hừ lạnh: “Rõ ràng là cậu quyến rũ tôi, không biết ai mới là người bị gài bẫy đây!”
---
Tiểu kịch trường.
Sáng sớm, Hứa Bán Nhàn ngồi trên giường, mặt mày vẫn ngơ ngác.
Thế là...
Chu Đình Tri quỳ gối trước mặt, giúp anh sấy tóc, cài nút áo, dỗ dành ăn sáng.
Hứa Bán Nhàn cuối cùng cũng tỉnh táo, lý trí quay về: “Lạy trời lạy đất lạy cha mẹ, sao cậu cứ thích quỳ trước tôi thế hả?”
Chu Đình Tri gãi đầu: “Ngồi xổm mỏi chân, quỳ cho tiện. Với lại... anh chẳng thường xuyên quỳ trước tôi còn gì?”
Hứa Bán Nhàn: “Nói linh tinh! Tôi quỳ trước cậu khi nào hả?”
Chu Đình Tri liếc mắt ra phía sau, nơi vừa được thay ga giường sạch sẽ, thơm tho.
Hứa Bán Nhàn lập tức đỏ bừng cả mặt, giọng lắp bắp run rẩy: “Cậu... đồ vô liêm sỉ!”
🌹