Bồ Tâm vốn chỉ là một gốc bồ công anh. Một ngày nọ, cô dốc hết sức mình, cố gắng kết ra… năm hạt giống vô hình. Không bao lâu sau, cô bị một nhóm người đội lốt nhà nghiên cứu bắt về phòng thí nghiệm. …
Bồ Tâm vốn chỉ là một gốc bồ công anh.
Một ngày nọ, cô dốc hết sức mình, cố gắng kết ra… năm hạt giống vô hình.
Không bao lâu sau, cô bị một nhóm người đội lốt nhà nghiên cứu bắt về phòng thí nghiệm. Ngay trước mặt bao người, cô… biến thành hình người.
Sau khi bị kết luận là “không còn giá trị nghiên cứu”, cô bị đá thẳng ra khỏi phòng thí nghiệm.
Không nhà để về, cô còn chưa biết xoay xở ra sao thì năm vị đại lão đã nối đuôi nhau tìm đến cửa.
…
Thiếu tướng Liên Bang cau mày, tay mân mê hàng loạt huân chương sáng chói trước ngực:
“Mẹ tôi chỉ có một đứa con trai là tôi.”
Tổng tài của một trong mười tài phiệt lớn nhất tinh hệ, lạnh nhạt gạt nhẹ chiếc nút tay áo đính kim cương:
“Trùng hợp ghê, mẹ tôi cũng chỉ có một đứa con là tôi.”
Nhà khoa học từng đoạt giải Nobel hoàn vũ đẩy nhẹ gọng kính viền vàng, điềm nhiên nói:
“Từ góc độ sinh học, tôi có thể chứng minh mẹ tôi chỉ có quan hệ huyết thống với mình tôi.”
Hoàng tử của một tinh hệ vừa mới xóa sổ đám dị chủng trùng tộc, đôi mắt kép đỏ ngầu mở lớn:
“Mẫu thân chỉ có một người thừa kế là tôi.”
Một tiểu long dị chủng lén lút trốn đến tinh cầu nhân loại, cặp sừng con con chọc chọc vào lòng bàn tay Bồ Tâm, giọng mềm như bún:
“Mẹ ơi, bọn họ dữ quá, chắc chắn không phải con của mẹ đâu…”
Bồ Tâm nhìn đám “nhãi con” tranh nhau nhận thân, bất đắc dĩ giơ tay lên, rối rắm nói:
“Tôi… có năm hạt giống.”
Đám nhãi con: “…”