Tô Thính Hòa là một ca nhi xinh đẹp được nuông chiều từ bé, môi hồng răng trắng, da thịt mịn màng, người đến cửa cầu hôn xếp hàng dài từ cổng nhà đến tận chân thành. Ai ngờ trên đường xuất giá lại gặp …
Tô Thính Hòa là một ca nhi xinh đẹp được nuông chiều từ bé, môi hồng răng trắng, da thịt mịn màng, người đến cửa cầu hôn xếp hàng dài từ cổng nhà đến tận chân thành.
Ai ngờ trên đường xuất giá lại gặp cướp, cả người lẫn xe rơi xuống vách núi, chết không toàn thây.
Sau khi tỉnh lại, Tô Thính Hòa đến một nơi kỳ lạ, điều không thay đổi là... cậu vẫn phải gả đi.
Có điều, người gả cho lại chẳng phải người tốt, mà là một tên đại ma đầu thích siết cổ cậu, để lại đầy vết đỏ trên làn da trắng nõn.
Hoa trắng nhỏ yếu đuối Tô Thính Hòa quyết định ngoan ngoãn nằm xuống: “Ông xã nhẹ một chút nha.”
-
Thương Hoặc Ung trọng sinh trở lại, phát hiện bản thân lại là phản diện xui xẻo, mà kẻ phản bội hắn đang âm thầm chuẩn bị ôm tiền bỏ trốn.
Hắn chặn đường đối phương, ngón tay xấu xa lướt qua vùng cổ và xương quai xanh mảnh mai kia một cách đùa bỡn.
Đối phương giận mà không dám nói, đôi mắt long lanh ánh nước, còn dùng giọng mềm mại nói cảm ơn.
Một nhóc đáng thương da trắng thịt mềm như thế, tất nhiên phải giày vò thỏa thích, rồi ném xuống biển cho cá mập ăn.
Sau đó... cá mập thì chưa kịp cho ăn, chứ chuyện hoan ái thì lại hưởng hết rồi.
Thương Hoặc Ung thỏa mãn vô cùng, bắt đầu nghi ngờ nhân sinh: [Hắn trọng sinh lại là để làm cái gì?]
Thương Hoặc Ung hồi tưởng lại những chuyện mình đã làm thời gian qua...
Tô Thính Hòa ăn nho, hắn bóc vỏ.
Tô Thính Hòa mất ngủ, hắn ôm kể chuyện ru ngủ.
Tô Thính Hòa đau lưng khàn giọng, hắn vừa xoa lưng vừa đút nước.
Tô Thính Hòa nói “không cần”, lọt vào tai hắn chính là “muốn”.
Nói thế nào thì, hắn đúng là đã giày vò nhóc lừa đảo rất dữ dội!
-
Thương Hoặc Ung không may uống phải nước có thuốc, quấn lấy Tô Thính Hòa cả đêm.
Tô Thính Hòa mệt đến run chân, vậy mà Thương Hoặc Ung còn nghi ngờ cậu tự biên tự diễn, tâm tư hiểm độc.
Tô Thính Hòa đau lòng tột độ, quyết định lén ôm bụng bỏ trốn.
Chân còn chưa bước ra khỏi cửa đã bị Thương Hoặc Ung đưa đi bệnh viện kiểm tra, kết quả chỉ là... đầy hơi.
Tô Thính Hòa sững sờ: “Con của em đâu?”
Thương Hoặc Ung nghiêm túc: “Phải tin vào khoa học.”
Sau đó, Tô Thính Hòa lại bắt đầu buồn nôn, nôn mửa, buồn ngủ.
Thương Hoặc Ung lại đưa cậu đi kiểm tra, định tẩy não cậu lần nữa.
Nhưng khi thấy kết quả ghi rõ “đã mang thai”, Thương Hoặc Ung đơ người.
Thương Hoặc Ung: “... Thế giới này đúng là kỳ diệu thật!”
-
Lưu ý: Công ngoài miệng thì chê bai nhưng trung khuyển, thụ ngây thơ quyến rũ.
Phải có phiên ngoại nữa mới hay hết kiểu này chưa đầy đủ