"Anh hận tôi cũng được, căm ghét tôi cũng không sao, nhưng tôi sẽ không buông tay."Bảy năm trước, lúc Diệp Hy Nhiên dùng hết thủ đoạn trói buộc Cố Khải Ca ở bên cạnh mình, y đã nói như thế. Và thứ y n …
"Anh hận tôi cũng được, căm ghét tôi cũng không sao, nhưng tôi sẽ không buông tay."Bảy năm trước, lúc Diệp Hy Nhiên dùng hết thủ đoạn trói buộc Cố Khải Ca ở bên cạnh mình, y đã nói như thế. Và thứ y nhận lại, chính là bảy năm không được coi trọng, lạnh lùng chống đỡ. Thứ y muốn cũng không nhiều, chỉ cần mười năm mà thôi. Bảy năm sau, Diệp Hy Nhiên nói: "Chúng ta ly hôn đi!" Không phải là không yêu, mà là y muốn buông tay để đối phương hạnh phúc.
Nhưng từ lúc anh bỏ cuộc, anh buôn tay người đó, thì người ta lại ko muốn ly hôn ( câu truyện nào nó về ly hôn dù ngôn hay đam cũng làm tui đau lòng vậy nè )
Bạn nói đúng, hầu như chẳng ai để tâm tới những thứ tình cảm quen thuộc bên cạnh mình chỉ khi mất đi mới thấy trân trọng, là kiểu có không giữ mất lại tìm
Nhưng từ lúc anh bỏ cuộc, anh buôn tay người đó, thì người ta lại ko muốn ly hôn ( câu truyện nào nó về ly hôn dù ngôn hay đam cũng làm tui đau lòng vậy nè )