Năm Tân Đế thứ tư, Đoan Phi nương nương trong cung bạo bệnh qua đời, khi ấy Thẩm Gia Phù vẫn chưa đến tuổi cập kê. Thái hậu xuất thân từ Thẩm thị, nửa năm sau, người lấy cớ long thể bất an, triệu nữ n …
Năm Tân Đế thứ tư, Đoan Phi nương nương trong cung bạo bệnh qua đời, khi ấy Thẩm Gia Phù vẫn chưa đến tuổi cập kê.
Thái hậu xuất thân từ Thẩm thị, nửa năm sau, người lấy cớ long thể bất an, triệu nữ nhi Thẩm gia vào cung hầu bệnh.
Thẩm Gia Phù từ Khúc Châu vào kinh thành, trước mặt người ngoài luôn tỏ ra ôn nhu ngoan ngoãn, không ai biết sau lưng người khác, nàng trước mặt Đế vương lại rưng rưng khóc, gắt gao quấn lấy người.
Đế vương vốn lãnh đạm uy nghiêm, không hề để ai vào trong mắt, ban đầu chỉ lạnh lùng nhìn Thẩm Gia Phù vụng về lấy lòng, nhìn nàng cố tình câu dẫn, mãi cho đến khi Thái hậu ngỏ ý muốn đưa nàng trở về Khúc Châu, hắn tận mắt trông thấy đôi mắt Thẩm Gia Phù khẽ sáng lên, như muốn nhận lời ngay.
Hắn nhếch môi cười khẽ, đem dã tâm muốn bay đi của nàng thu vào trong l*иg, ban cho nàng danh phận.
Về sau, nhìn nàng khuấy đảo cả hậu cung đến mức nước đυ.c ngầu, hắn lại không nỡ buông lời trách cứ nàng dù chỉ nửa câu.
Ai nấy đều biết Đế vương thiên vị những dung nhan diễm lệ, như Thục Phi đang thịnh sủng hay Đoan Phi đã qua đời, như Lan Tiệp Dư xuất thân nhạc nữ.
Lúc Thẩm Gia Phù mới vào cung, các phi tần nhìn thấy dung mạo của nàng đều thở phào nhẹ nhõm, cho rằng nàng không đủ để khiến Bệ hạ phải để tâm.
Nào ngờ đâu về sau, bọn họ đành trơ mắt nhìn nữ nhi Thẩm gia tiến vào hậu cung, lại từng bước leo lên địa vị cao, chỉ cần nàng thoáng nhíu mày cũng đủ khiến Đế vương mềm lòng, dần dần chiếm trọn cả trái tim Bệ hạ.