1. Sau khi được tìm thấy, người thừa kế nhà họ Thẩm vác thêm một cục nợ về. Nhà họ Thẩm luôn giữ vị thế độc tôn ở thành phố S nên tiệc tối chào mừng hắn được tổ chức rất hoành tráng, những nhân vật có …
1.
Sau khi được tìm thấy, người thừa kế nhà họ Thẩm vác thêm một cục nợ về.
Nhà họ Thẩm luôn giữ vị thế độc tôn ở thành phố S nên tiệc tối chào mừng hắn được tổ chức rất hoành tráng, những nhân vật có máu mặt trong giới kinh doanh đều tới gặp gỡ người thừa kế này.
Mọi người chỉ được nghe nói rằng người thừa kế này lưu lạc bên ngoài từ khi còn nhỏ, phải chịu không ít khổ cực, không biết về rồi có làm nên trò trống gì không.
Tin đồn nhảm nhí thì vô vàn, nhưng khi được gặp người thật, những tin đồn đó đều tự tan biến.
Không hổ là người thừa kế.
Hắn lạnh lùng, tuấn tú, đôi mắt hồ ly hơi cụp xuống. Có người tới cụng ly, hắn cũng chỉ khẽ gật đầu, vẻ quý phái không lẫn vào đâu được.
Những người đến hóng hớt đều chùn bước, chả dám hó hé gì.
Giữa buổi tiệc, một cậu trai mặc đồng phục học sinh đeo cặp bước vào, trông chả ăn nhập gì với bữa tiệc xa hoa này.
Thế mà Thẩm Hoài luôn tỏ vẻ lạnh lùng lại bước nhanh tới, tiện tay cầm cặp hộ cậu trai nọ, thậm chí hắn còn bế người ta tới ngồi bên bàn tiệc rồi chậm rãi bón từng miếng bánh cho cậu.
Cậu trai ăn được hai miếng thì ngừng, gượng gạo lẩm bẩm: “Hình như bọn họ đều đang nhìn bọn mình.”
“Kệ họ.”
Thẩm Hoài thản nhiên véo nhẹ vào mông cậu: “Hôm nay giấu kĩ đuôi đi chưa?”
“Lỗ tai thì sao, có lén để tòi ra không?”
2.
Thẩm Hoài nhặt được một con mèo hoang.
Nói đúng hơn thì con mèo này tự đi theo hắn, hắn chỉ cho cái xúc xích mà bị nó cắn ống quần ăn vạ. Cứ thế, cục lông xù loạng choạng đi theo sau hắn.
Hắn cũng không phải người tốt bụng, chính hắn còn chẳng nuôi nổi mình, sao rảnh để tâm tới thú cưng.
Nhưng bé mèo này vẫn đi theo hắn.
Tuyết rơi dày, chỉ một cơn gió lạnh cũng đủ để cuốn bay nó.
Thẩm Hoài vẫn lạnh lùng bước tiếp, thậm chí hắn còn không quay đầu lại nhìn lấy một cái.
Khi đi qua con đường nhỏ phủ đầy tuyết, hắn bỗng dừng bước, quay đầu nhìn lại, con mèo kia đã mất dạng.
Thẩm Hoài cau mày, hắn lùi hai bước thì thấy hố tuyết nhỏ chỉ còn lại hai cái chân đang vùng vẫy và cái đuôi đang vẫy loạn của cục bông nọ.
Phiền chết đi được!
Hắn lạnh lùng ôm bé mèo vào lòng rồi bước về nhà.
Thế nên, sau khi thấy cậu trai mọc tai và đuôi mèo nằm trên giường, suy nghĩ đầu tiên của Thẩm Hoài cũng là...
Phiền chết đi được!
Giờ thì ôm đi ngủ kiểu gì... Thôi! Không để chậm trễ nữa! Ngủ luôn!
3.
Niên Niên là một bé mèo bò sữa. Sau khi biến thành người, ngoại trừ mái tóc và đôi mắt đen láy, thì gần như những chỗ khác trên người cậu đều trắng đến mức phát sáng.
Thẩm Hoài rất thích dụ cậu để lộ đuôi ra.
Thấy cái đuôi đen nhánh đang run rẩy quấn quanh eo mình, Thẩm Hoài thường sẽ sờ nắn cái đuôi của mèo nhỏ, vuốt ve từ gốc đến chóp đuôi.
Đuôi mèo nhạy cảm lại bị hắn nắm gọn trong tay, chỉ cần hắn kéo nhẹ một chút, bé mèo sẽ chỉ biết khóc lóc xin tha, ngoan ngoãn nói mấy lời đáng xấu hổ.
Ví như khi cậu nức nở thỏ thẻ:
“Anh ơi, đừng mà...”