Ứng Quan Châu xuyên vào một quyển tiểu thuyết vô hạn lưu, không may trở thành nhân vật lót đường độc ác, được định sẵn cái chết bi thảm. Vất vả lắm hắn mới phát hiện mình được buff bàn tay vàng: Tuy c …
Ứng Quan Châu xuyên vào một quyển tiểu thuyết vô hạn lưu, không may trở thành nhân vật lót đường độc ác, được định sẵn cái chết bi thảm.
Vất vả lắm hắn mới phát hiện mình được buff bàn tay vàng: Tuy chỉ là người thường, nhưng nếu đối phương tưởng tượng hắn mạnh đến mức nào... Thì hắn thật sự sẽ mạnh đến mức đó.
Tuy nhiên năng lực này lại kèm theo hiệu ứng bệnh tật: Đó là đi ba bước thở dốc, mười bước ho ra máu, lúc nào cũng có thể ngất xỉu và nhiều loại bệnh nan y kề cận.
Ứng Quan Châu: ?
Giả vờ thế quái nào đây?
*
Trong trận đấu đối kháng, khi phe địch phát hiện hội trưởng của Công Hội cấp S toàn server lại là một thanh niên ốm yếu bệnh tật, cả người toát lên vẻ yếu ớt mong manh, họ liền cười nhạo điên cuồng: "Con thỏ trắng ở đâu ra thế?"
"Bệnh tật mà cũng đòi làm hội trưởng Công Hội cấp S à?"
Khi Ứng Quan Châu ho ra máu, phe địch càng cười phá lên, tự tin đẩy tỷ lệ cược lên mức kinh hoàng, cá rằng Ứng Quan Châu chắc chắn phải chết.
Thế nhưng phòng livestream lại nổ tung.
[Trời ơi, cậu ta lại phun máu nữa rồi! Đối thủ chạy mau đi!]
[Chết tiệt, lần này cậu ta lại định làm cái gì đây! Lần trước phun máu xong đã triệu hồi quái vật cấp S, lần này thì sao nữa!]
[Giờ cứ thấy cậu ta phun máu là tôi bị ám ảnh, ai hiểu cảm giác bị boss mạnh nhất đè bẹp cả trận chứ!]
Đối thủ: ?
Mấy người đang nói cái gì vậy?
Ứng Quan Châu dưới ánh mắt ngờ vực của kẻ thù, đột ngột phun ra một ngụm máu, lấy máu làm trận, đôi mắt đẹp cong lên rồi nhàn nhạt nói: "Quy tắc đầu tiên của phó bản: Định luật bảo toàn năng lượng. Càng đánh đổi nhiều thì sức mạnh tự nhiên càng lớn. Kỹ năng của tôi là... Đốt cháy sinh mạng."
Sắc mặt đối thủ biến đổi kịch liệt.
Ứng Quan Châu, một mặt bình tĩnh phun máu ồng ộc, một mặt điên cuồng gào thét trong lòng.
Tin đi! Mẹ kiếp, tất cả đều phải tin tao!
*
Ứng Quan Châu trở thành pháo hôi độc ác là có nguyên nhân.
Bản tính của hắn vừa xấu xa vừa thù dai, xinh đẹp đến đâu thì tàn nhẫn đến đó, vì muốn sống sót nên hắn phải bất chấp mọi thủ đoạn.
Dù là khán giả hay đồng đội, tất cả đều bị lời nói dối của hắn lừa cho xoay mòng mòng, bị hắn thao túng trong lòng bàn tay.
Thế nhưng...
Đồng đội thiên tài cấp S tsundere độc mồm kia lại tuyệt vọng rơi lệ: "Tại sao cậu thà hy sinh bản thân chứ không chịu dựa dẫm vào bọn tôi!"
Mục sư trị liệu có tài lực cao nhất server nhìn cậu sâu sắc: "Tôi sẽ đưa tất cả bảo vật trị liệu của mình cho cậu, nếu cậu chết, tôi sẽ không sống nữa."
Nhân vật chính Long Ngạo Thiên trưởng thành sẽ bị kí©h thí©ɧ đến mức hắc hoá: "Sẽ có một ngày tôi khiến tất cả những kẻ làm hại cậu phải tan xương nát thịt."
Trong Công Hội của Ứng Quan Châu, tất cả thành viên còn khóc lóc cầu xin hắn đừng đốt mạng vì họ nữa, còn tự mình liều mạng cày cuốc, đem hết điểm tích lũy và bảo vật có được không tiếc tay ném cho Ứng Quan Châu.
Cứ như một bầy rồng hung tợn canh giữ bảo vật, vô vàn mưa gió bão tuyết, núi đao biển lửa, chỉ để bảo vệ hắn được an toàn.
Bị vô cớ đẩy lên thành "Thần Phó Bản", bị một đám người vây quanh, Ứng Quan Châu đau đầu chóng mặt.
Không phải, ai quan tâm mấy người chứ?
Tôi là vai phụ lót đường độc ác mà!
[Tôi thật sự không đốt mạng vì mấy người, sao không ai tin tôi vậy?]