Văn án: Kiều Tịch vô tình bước nhầm vào bữa tiệc riêng của chị gái, ở đó cô “yêu từ cái nhìn đầu tiên” người phụ nữ có vẻ là người yêu cũ của chị. Người phụ nữ ấy mang dáng vẻ lạnh nhạt, xa cách, như …
Văn án:
Kiều Tịch vô tình bước nhầm vào bữa tiệc riêng của chị gái, ở đó cô “yêu từ cái nhìn đầu tiên” người phụ nữ có vẻ là người yêu cũ của chị.
Người phụ nữ ấy mang dáng vẻ lạnh nhạt, xa cách, như ánh trăng cao trên trời không thể chạm tới. Nhưng trớ trêu thay, Kiều Tịch lại thấy được một góc dịu dàng ẩn giấu nơi cô ấy.
Mỗi khi cô hỏi chị gái về Thân Nhã, chị luôn cau mày tỏ vẻ khó chịu và nghiêm cấm cô nhắc đến cái tên ấy.
Thế nhưng Kiều Tịch không sao kiềm được trái tim mình, cô giấu tất cả mọi người lặng lẽ tiếp cận “vầng trăng” kia, nhẹ kéo vạt áo của Thân Nhã, giọng nhỏ nhẹ năn nỉ: “Cô Thân, cô có thể đưa em về nhà không?”
Có khi trong men say lưng chừng cô kéo cổ áo Thân Nhã, đôi mắt đỏ hoe nhìn người kia, giữ lại: “Cô Thân, cô có thể lại gần em thêm một chút được không?”
Nhưng những gì Kiều Tịch mong muốn đâu chỉ dừng ở đó, cô cuối cùng cũng hôn lên bờ môi mang hương hoa hồng ấy, bàn tay lần đến nơi mềm mại, ngập tràn tình ý mà thổ lộ: “Cô Thân, cô có thể đối xử với em táo bạo hơn chút được không?”
*
Văn án 2:
Ban ngày Thân Nhã là cô giáo mẫu mực tận tụy giảng dạy, đến đêm cô lại phải dạy một “con nhóc ranh” cách cởi cúc áo và học hôn cho đúng.
Cái con nhóc ấy vừa ngốc vừa liều, cứ thích trêu chọc cô. Ban đầu Thân Nhã từng định dùng sự lạnh nhạt để dập tắt ngọn lửa đó, tiếc là đứa nhỏ ấy mặt dày vô độ, ôm lấy lòng nhiệt thành đến mức khiến cô không biết phải làm sao.
Mỗi lần cô lùi lại một bước Kiều Tịch sẽ tiến thêm hai bước, cho đến khi cô chẳng còn đường để trốn, chỉ có thể thử tiến lại gần. Lúc ấy, “con nhóc to gan” lại đỏ mặt như cây nấm nhỏ.
*
Đoạn kịch nhỏ:
Một đêm nọ khi Kiều Tịch lại “bỏ nhà đi”, cô len lén đến nhà Thân Nhã, nhẹ nhàng trèo lên giường cô ấy. Nhưng chỉ giây sau, người mà lẽ ra đang ngủ say đã nắm lấy đầu cô, cúi xuống hôn thật sâu.
Khi nụ hôn sắp khiến cô nghẹt thở, Thân Nhã buông ra, mỉm cười chờ cô “thành thật khai báo”.
Kiều Tịch cong môi nắm lấy cổ áo Thân Nhã, chẳng chút khách khí: “Em tới để đòi phần thưởng của cô.”
Nghe vậy Thân Nhã khẽ mỉm cười, bàn tay trượt dọc sống lưng cô, giọng đầy ý trêu: “Vậy Tiểu Hi, em tự cởϊ áσ ra, được không?”
Tg ko ra chap mới àk