Chu Linh Ngọc – đích nữ phủ An Lạc Hầu, nửa đêm nhảy hồ tự sát, gây nên một trận sóng gió trong giới huân quý ở kinh thành. Nhưng số người thực sự tiếc thương nàng lại rất ít. Đa phần đều rủa xả nàng …
Chu Linh Ngọc – đích nữ phủ An Lạc Hầu, nửa đêm nhảy hồ tự sát, gây nên một trận sóng gió trong giới huân quý ở kinh thành.
Nhưng số người thực sự tiếc thương nàng lại rất ít.
Đa phần đều rủa xả nàng là đồ quỷ xui xẻo, bại hoại gia phong, vô ơn, sói mắt trắng…
Hơn một năm trước, nàng bị hưu.
Cô nương nhà dân thường bị hưu đã nhục nhã, huống chi nàng từng là quý nữ nổi bật nhất kinh thành.
Khó có thể kể hết những lời đàm tiếu, khinh bỉ mà nàng phải chịu, bởi lý do bị hưu là do nàng thông da^ʍ với một phụ tá của cha mình. Cả hai đã có gian tình từ khi nàng còn ở nhà mẹ đẻ, không muốn xa tình lang nên bàn nhau bỏ trốn sang đất Thục.
Vĩnh Khanh Quận vương – phu quân nàng – đã đuổi theo tận nơi. Trong cơn tức giận, hắn một kiếm gϊếŧ chết tên gian phu kia.
Còn da^ʍ phụ là nàng thì nhận được một tờ hưu thư rồi bị đuổi về nhà mẹ đẻ.
Nàng sống trong đau khổ, tủi nhục, uất ức.
Mẫu thân nàng như nát từng khúc ruột, một năm sau bà bệnh chết.
Mọi người nói bà chết vì quá nhục nhã khi sinh ra đứa con gái như nàng.
Nàng cũng muốn đi theo mẹ, nhưng không cam lòng.
Cứ thế, nàng sống như một cái bóng vật vờ.
Ba tháng sau khi mẹ nàng qua đời, thứ muội – con của Lan di nương – gả cho người từng là phu quân của nàng, Vĩnh Khanh Quận vương.
Một buổi tối, nàng lang thang trong hoa viên, rồi chẳng hiểu sao lại đặt chân đến Xuân Bích viện – nơi Lan di nương ở.
Đó là đêm trước ngày hỉ của thứ muội nàng.
Nàng nghe được bọn họ nói chuyện.
Cũng trong đêm hôm ấy, nàng nhảy xuống hồ trong Hầu phủ tự sát.
Lúc đó, nàng mới hai mươi mốt tuổi…