Diệp Hướng Vãn xuyên không, lại bị xuyên vào thân xác một người bị mua về để "xung hỉ" cho một nam nhân! Hơn nữa người đó lại còn là “tướng công” của hắn nữa chứ! Thân là nam nhi cao to khỏe mạnh, hắn …
Diệp Hướng Vãn xuyên không, lại bị xuyên vào thân xác một người bị mua về để "xung hỉ" cho một nam nhân! Hơn nữa người đó lại còn là “tướng công” của hắn nữa chứ!
Thân là nam nhi cao to khỏe mạnh, hắn sao có thể cam tâm làm tiểu tức phụ được!
Nghĩ tới chuyện mình hiện tại đã trở thành thê tử chính thức của tên “tướng công” kia, Diệp Hướng Vãn nghiến răng nắm chặt tay: Đã không làm tiểu tức phụ được, vậy thì làm đại tức phụ cho rồi!
Tên “phu quân” hờ lại còn định qua cầu rút ván, đòi hưu phu? Diệp Hướng Vãn mặt lạnh như tiền, siết chặt tay, hỏi thẳng.
“Muốn hưu phu à?”
Cố Liễn vừa lùi vừa run, hoảng loạn xua tay.
“Ngươi đừng tới đây! Ta cảnh cáo ngươi a a a!”
Hắn che mặt, la oai oái.
“Tức phụ hung dữ! Tức phụ hung dữ quá đi!”
Diệp Hướng Vãn cười khẩy, bước tới đánh tiếp!
“Có còn coi ta là tức phụ hung dữ nữa không!”
Cố Liễn bị đánh đến mức chạy trối chết, la hét thảm thiết khắp sân.
Ban đầu còn tưởng được gả vào nhà quyền quý là sẽ sống đời ăn sung mặc sướиɠ, ai ngờ toàn ăn cơm rau muối dưa. Diệp Hướng Vãn "bịch" một tiếng đặt đôi đũa xuống bàn, nổi giận dẫn người đi tìm Cố Liễn kẻ đang ngồi ăn ngon uống ngọt bên ngoài rồi lại nhào vô đánh tiếp.
“Lão tử ở nhà uống gió Tây Bắc, còn ngươi thì len lén ăn một mình hả?”
Cố Liễn ôm mặt, nước mắt sắp trào: Chuyện này đâu liên quan gì tới ta đâu chứ?
Tới khi lão công công định âm thầm tặng cho “tướng công” một tiểu thϊếp, Diệp Hướng Vãn hai tay chống nạnh, mắng cho một trận tơi bời hoa lá.
Cổ Xá nghe xong tức đến mức ôm ngực, trợn mắt ngã lăn ra bất tỉnh tại chỗ.
Diệp Hướng Vãn liếc Cố Liễn một cái, chỉ một ánh mắt cũng đủ khiến hắn rùng mình lạnh gáy: Ta chưa từng nghĩ tới chuyện nạp thϊếp đâu nha!
Biết rõ có tiền mới có tiếng nói trong nhà, may thay Diệp Hướng Vãn còn có bàn tay vàng hệ thống "cửa hàng tạp hóa" hỗ trợ. Thế là hắn vừa mở tiệm buôn bán kiếm lời, vừa dạy dỗ “phu quân” mỗi ngày.
Nhưng để nâng cấp hệ thống thì cần tích góp bạc và kinh nghiệm. Diệp Hướng Vãn tay trắng làm nên, thế là liền ngắm tới Cố Liễn.
Ai ngờ một sáng tỉnh dậy, Cố Liễn lại xuyên không quay về quá khứ.
Lần này, hắn thề sẽ sống cho đàng hoàng, tuyệt đối không để bị đày ra biên cương mà chết rét nữa!
Ban đầu, Cố Liễn tính kế hủy hôn với Vương Hi Phượng, sau đó cưới một cô gái hiền thục dễ thương, tương lai thì vợ đẹp thϊếp xinh, tiêu dao suốt đời.
Nhưng không ngờ tới mất mỹ nhân rồi lại lấy nhầm một nam nhân cứng nhắc.
Cố Liễn ôm mặt khóc không ra nước mắt: Tên tức phụ này nhìn trắng trẻo mềm mại vậy mà ra tay nặng như gió bão!
Ban đầu, hắn ghét cay ghét đắng.
Nhưng dần dà, hắn lại thấy có một “tức phụ” như vậy hình như cũng không tệ.
Ví dụ như lúc này.
Cố Liễn cung kính đứng phía sau Diệp Hướng Vãn, xoa bóp vai nhẹ nhàng.
“Hướng Vãn, thoải mái không?”
Diệp Hướng Vãn nhắm mắt hưởng thụ, đáp cộc lốc.
“Có chuyện thì nói. Không có thì biến.”
“Dạ dạ!” Cố Liễn cười nịnh nọt, giọng dịu như mèo con: “Chỉ là gần đây tiền nong hơi eo hẹp cho ta mười lượng bạc nhé...”
Diệp Hướng Vãn liếc hắn một cái, tay sờ má tuấn tú của hắn một phát.
“Lát nữa tự mà lấy.”
Cố Liễn vừa đau lòng vừa vui vẻ, nghĩ thầm: Tức phụ như vậy, tìm đâu cho ra người thứ hai chứ!
cốt truyện lạ mà hayy đienn lun í, đọc hong dứt đc bà oii