Cưới trước yêu sau. Một chuyện tình ngọt ngào và chữa lành [Công tử quyền quý Kinh Cảnh x Nữ sinh Học viện Mỹ thuật Thanh Hoa.] Khương Điệp Trân từ nhỏ đã dịu dàng, trầm tĩnh. Chuyện liều lĩnh nhất đờ …
Cưới trước yêu sau. Một chuyện tình ngọt ngào và chữa lành
[Công tử quyền quý Kinh Cảnh x Nữ sinh Học viện Mỹ thuật Thanh Hoa.]
Khương Điệp Trân từ nhỏ đã dịu dàng, trầm tĩnh.
Chuyện liều lĩnh nhất đời cô là một lần say rượu trong quán bar, mơ màng bước nhầm vào phòng một người đàn ông xa lạ. Người vừa tuấn tú, vừa khác hẳn thế giới của cô.
Cảnh Dữ Dư là người nắm quyền lực trong gia tộc họ Cảnh ở Bắc Kinh, từ nhỏ đã là thiên chi kiêu tử: Cao quý, lạnh nhạt, trầm tĩnh như ánh trăng trên mây cao.
Hôm sau, anh đưa cô bộ quần áo chỉnh tề để thay chiếc váy suýt lộ, dập điếu thuốc bên cửa thang máy, đưa tay đỡ lấy vòng eo mảnh khảnh của cô tránh ngã.
Khoảng cách gần đến nỗi hơi thở lẫn vào nhau, mùi đàn hương nhè nhẹ cùng khí chất của anh như quấn chặt lấy cô.
Khương Điệp Trân không dám nhìn thẳng, chỉ biết siết chặt vạt váy, khẽ cắn môi.
Trước khi vội vàng bỏ chạy, cô nhỏ giọng nói lời tạm biệt:
"Có duyên gặp lại."
___
Sau này khi ký vào giấy hôn ước, cô nghĩ Cảnh Dữ Dư chỉ làm vậy để ứng phó với gia đình. Dù sao, thân phận hai người quá khác biệt.
Tối hôm đó, cô lặng lẽ giấu đi tờ giấy ly hôn, trong lòng thấp thỏm, chỉ nghĩ giấc mơ này sớm muộn gì cũng tan.
Bên cạnh Cảnh Dữ Dư chưa bao giờ thiếu phụ nữ nhưng chưa từng ai khiến anh dừng ánh mắt quá lâu.
Người ta nói Khương Điệp Trân da trắng tóc đen, xinh đẹp như minh tinh nhưng cũng chỉ là may mắn. Ai cũng chờ xem Cảnh thiếu gia sẽ tự tay chấm dứt cuộc hôn nhân nực cười này.
Không ngờ rằng, người bị giày vò bởi cơn ghen vô lý, hóa ra lại chính là anh.
Một đêm khuya, Khương Điệp Trân đỏ mặt nói nhỏ:
"Ngày mai anh đi Boston công tác, em chỉ ở nhà vẽ bản thảo thôi."
Cảnh Dữ Dư cúi xuống, đầu ngón tay lướt qua dấu hôn trên cổ cô, ánh mắt sâu thẳm:
"Nếu anh không tuyên bố chủ quyền, lỡ mai em đi cùng thang máy với cậu bạn học kia, ai biết được nó có rung động thêm lần nữa không?"
___
Đến khi hết hạn hôn ước, tờ ly hôn bị anh xé vụn.
Trong bóng tối nóng rực, ánh mắt anh sâu như bão tố, nụ hôn mạnh mẽ đến nghẹt thở.
Cảnh Dữ Dư không còn dáng vẻ điềm tĩnh thường ngày, giọng khàn nặng nề:
"Anh đã yêu em... suốt bao năm rồi."
Đơn từ chức của cô bị anh vò nát, đôi mắt anh đỏ hoe, ôm chặt lấy cô, nụ hôn mang theo nỗi sợ mất mát:
"Bé cưng, anh biết tối qua hơi quá... nhưng xin em, đừng rời xa anh."
___
Năm ấy, khi còn học đại học, vào buổi hoàng hôn, Khương Điệp Trân gội đầu ngoài ban công ký túc xá.
Mái tóc đen rũ theo gió, lấp lánh trong ánh chiều.
Cô không hay biết người đàn ông lái chiếc xe sang giá hàng chục triệu, trở về trường diễn thuyết, lại đứng yên lặng nơi xa, nhìn cô suốt cả hoàng hôn hôm ấy.
Không ai biết, người đàn ông vốn luôn lạnh nhạt và kiêu ngạo đó, lại từng khao khát cô đến nhường nào và kiên nhẫn chờ đợi đến khi cô trưởng thành.
Sau này, tình yêu thầm lặng ấy cuối cùng cũng được thừa nhận.
Cảnh Dữ Dư công khai nắm tay cô, tuyên bố với cả thế giới rằng anh yêu cô.
Trên sàn diễn thời trang quốc tế, nơi ánh đèn flash rực rỡ nhất, mọi người đều tán dương nữ nhà thiết kế trẻ người Trung Quốc.
Tác phẩm của Khương Điệp Trân được săn đón khắp nơi.
Trong vòng tay người đàn ông luôn ở cạnh mình từ khi cô còn vô danh cho đến lúc tỏa sáng, cô rơi nước mắt.
Anh là bầu trời của cô, là điểm tựa vững vàng suốt năm tháng.
Hơi thở anh nóng rực, giọng khàn đầy thương yêu:
"Bé cưng, anh nhớ em đến phát điên."
"Chỉ cần không nhìn thấy em, từng phút từng giây, anh đều thấy trống rỗng."
"Đừng ngượng... dỗ anh thêm chút nữa, để anh biết em cũng yêu anh như vậy."
"Em mãi rực rỡ, không chỉ bây giờ mà từ khi em sinh ra đã là ánh sáng rồi."
"Lặng yên một mảng xanh ngát, ánh sáng ẩm ướt, tháng Sáu rung rinh như cánh bướm."
Pablo Neruda, "Hai mươi bài thơ tình và một bài hát tuyệt vọng"
"Đó là mùa hè anh gặp em lần đầu tiên."
___
Công tử quyền quý lạnh lùng x Nhà thiết kế dịu dàng ngọt ngào
Nữ chính Khương Điệp Trân, tốt nghiệp chuyên ngành Thiết kế thời trang, Học viện Mỹ thuật Thanh Hoa.
Ban đầu làm việc trong công ty của nam chính, sau này sáng lập thương hiệu riêng.
Cô có khí chất cuốn hút tự nhiên mà không hay biết, khiến ai gặp cũng yêu mến.
Còn Cảnh Dữ Dư, kẻ ghen tuông điên cuồng, lại dịu dàng đến lạ.
Câu chuyện của hai người là cưới trước yêu sau. Cả hai đều trưởng thành, tự nguyện và có trách nhiệm với lựa chọn của mình.
Anh là mối tình đầu, là người duy nhất trong đời cô.
Cảnh Dữ Dư, thiên chi kiêu tử. Yêu cô lặng lẽ, kiên định, bằng một tình yêu vừa mạnh mẽ vừa dịu dàng.
Cô là cánh bướm lượn quanh hoa. Anh chẳng phải người qua đường.
___
Tóm tắt ngắn gọn:
Người nắm quyền trong tập đoàn x Nữ sinh Học viện Mỹ thuật Thanh Hoa.
Chủ đề:
Mỗi cô gái sinh ra đều xứng đáng được yêu thương và nâng niu như bảo vật. Không cần so bì hay tự ti rằng mình không xứng đáng. Bởi tình yêu thật sự không bao giờ cần lý do.