Lâm Vụ Tri từ nhỏ được gửi nuôi ở nhà cậu, may mắn học lỏm được chút y thuật. Vào năm cập kê, nàng vô tình cứu một tiểu lang quân mất trí nhớ vì ngã xuống vách núi. Tiếc rằng sau khi thành hôn không b …
Lâm Vụ Tri từ nhỏ được gửi nuôi ở nhà cậu, may mắn học lỏm được chút y thuật. Vào năm cập kê, nàng vô tình cứu một tiểu lang quân mất trí nhớ vì ngã xuống vách núi. Tiếc rằng sau khi thành hôn không bao lâu, lang quân đã bị kẻ thù gϊếŧ chết.
Trong lúc nàng đang để tang phu quân, bởi vì mệnh cách đặc biệt mà bị lão phu nhân Bùi thị ở Hà Đông để mắt, nói rằng muốn để nàng làm thê tử của trưởng tôn Bùi Trạm. Lâm phụ bị lợi ích che mắt, giấu giếm chuyện nàng vừa mất phu quân, ép nàng xuất giá.
Lâm Vụ Tri sinh lòng oán giận, muốn lấy cái chết để từ chối hôn sự, lại vừa lúc gặp gỡ Bùi Trạm tới cửa thăm hỏi.
Gương mặt đó giống hệt lang quân của nàng! Ngay cả vết thương nơi đuôi mắt cũng không sai lệch!
Tuy rằng người ấy lần nữa mất trí nhớ, nhưng lại nhớ được quá khứ.
Bùi Trạm rõ ràng là lang quân của nàng!
Nhưng vào đêm động phòng, Bùi Trạm lại như mới lần đầu tiên, hết sức ngây thơ.
Sau ngày tân hôn, hắn càng thêm ôn hòa như ngọc, tự trọng xa cách, hoàn toàn là bộ dáng của công tử thế gia, khác hẳn lang quân A Tiềm quái đản trước kia.
Lâm Vụ Tri thấp thỏm, âm thầm an ủi mình rằng cơ thể lang quân vừa khỏi hẳn, tính tình tất nhiên trở nên thoải mái hơn, không còn giống trước kia nữa…
Nhưng dù có tự lừa dối mình tới đâu, một ngày nào đó vẫn sẽ bị đập nát.
Nàng bỗng nhiên bị bắt đến một vùng hoang vu, trong lúc hốt hoảng bỏ chạy thì bị ngã, ngay khi sắp bị người bắt được, A Tiềm đã xuất hiện!
Trùng hợp lúc này Bùi Trạm cũng tới, vội vàng xuống ngựa ôm lấy nàng, nôn nóng nói: “Thôi Tiềm, mau bảo đại phu xem vết thương cho đại tẩu của ngươi!”
Trái tim Lâm Vụ Tri rung lên, hốt hoảng ngẩng đầu.
Chỉ thấy sắc mặt Thôi Tiềm như bị rút sạch máu, ánh mắt mơ hồ, khớp hàm cũng vì cố gắng kiềm chế mà nổi đầy gân xanh: “Đại tẩu?”
…
Bùi thị ở Hà Đông từng có người làm tới chức Tể Phụ, trở thành thế gia hàng đầu khi đó.
Bùi Trạm là trưởng tôn, chưa tới hai mươi mà danh vọng đã lan rộng triều đình.
Đằng sau vẻ ngoài ôn hòa của hắn là một người bị mẹ đẻ bỏ rơi, bị cha ruột coi thường, từ nhỏ đã không hiểu yêu thương là gì, bản chất cũng lạnh nhạt tàn nhẫn.
Đột nhiên có một ngày, trái tim hắn cộng hưởng với em trai Thôi Tiềm, liên tục cảm giác được cái gì gọi là yêu, thế là hắn cũng bắt đầu khao khát nó vô cùng.
Thôi Tiềm thật là may mắn.
Ngay lúc hắn gặp được nữ tử như thần tiên bước ra từ rừng núi kia, trái tim hắn không nhịn được mà ghen tỵ.
May mắn Thôi Tiềm là một tên ngu ngốc, rõ ràng hắn ta và Lâm Vụ Tri đã yêu thương nhau, nhưng lại chán ghét thân phận bình dân của nàng, không muốn đưa nàng về Thôi gia, còn giả vờ mất trí nhớ, xem nàng như tình nhân mà nuôi dưỡng.
Hôn nhân của bọn họ chẳng là gì cả.
Hơn nữa bà nội hắn tin vào vận mệnh, lại sợ hãi những cao môn quý nữ kia sẽ giống con dâu Thôi thị trước đó, thế là bà quyết tâm vì hắn tìm kiếm một vị nữ tử hàn môn.
Bùi Trạm cong môi, nhân duyên do trời định, cũng là do người làm.
Cơ hội của hắn tới rồi.