Từ Ôn Ôn bỗng nhiên xuyên vào một bộ truyện tranh đấu cổ đại. Trong truyện, nàng tên là Chu Ôn, một nhân vật phụ chuyên làm nền cho các nhân vật chính. Hễ nơi nào có quyền thần hoặc trọng thần xuất hi …
Từ Ôn Ôn bỗng nhiên xuyên vào một bộ truyện tranh đấu cổ đại.
Trong truyện, nàng tên là Chu Ôn, một nhân vật phụ chuyên làm nền cho các nhân vật chính. Hễ nơi nào có quyền thần hoặc trọng thần xuất hiện, thì nơi đó, dù chỉ lướt qua, cũng có bóng dáng nàng. Một vai phụ mờ nhạt nhưng luôn góp mặt đúng lúc, như thể được gắn chặt vào cốt truyện.
Vì thế...
Khi các đại nhân vật đang cười nói vui vẻ giữa yến tiệc, ngoài mặt hòa nhã mà trong lòng ngấm ngầm đấu đá, Chu Ôn chỉ ngồi im lặng ăn uống.
Khi bọn họ đấu khẩu trong triều, người công kẻ thủ, tranh nhau từng lời từng chữ, Chu Ôn lại ngơ ngác ngồi một bên, tâm trí phiêu du tận đâu đâu.
Còn khi mọi chuyện leo thang ra chiến trường, gươm giáo loang loáng, máu me đầm đìa, chém gϊếŧ đến tận xương tủy... thì nàng bỏ chạy!
Các vị đại nhân nhìn nhau một cái, phẫn nộ quát:
“Khỉ thật! Cái tên thư sinh ẻo lả, trông y như cái bánh quai chèo bị bó chặt, thế mà dám chạy trốn giữa chiến trường!”
Chu Ôn, người vẫn bị lầm tưởng là nhân vật quan trọng chỉ cười gượng:
“Ngại quá, trong nhà ta còn có ngôi vua đang chờ kế vị.”
Vệ Trạm, kẻ nổi danh là phản thần tặc tử, liếc nhìn nàng, thản nhiên nói:
“Ngại quá, ngôi vua đó là của ta, còn ngươi... sớm muộn gì cũng sẽ là của ta.”