Là đại tiểu thư của nhà họ Trân – danh môn giàu có nhất thành phố, cuộc đời Trân Châu từ nhỏ đến lớn chỉ xoay quanh hai điều: nếp sống thanh nhã của giới thượng lưu và lịch trình dày đặc của một quý c …
Là đại tiểu thư của nhà họ Trân – danh môn giàu có nhất thành phố, cuộc đời Trân Châu từ nhỏ đến lớn chỉ xoay quanh hai điều: nếp sống thanh nhã của giới thượng lưu và lịch trình dày đặc của một quý cô dòng dõi.
Không ai ngờ cha cô tái hôn. Người vợ mới vừa bước qua cánh cửa đã mang theo một cô con gái – em gái kế của cô.
Cô gái ấy lúc nào cũng tỏ ra yếu ớt, đáng thương. Đôi mắt đỏ hoe như chỉ chực rơi lệ, hễ gặp chuyện là nép sau lưng Trân Châu, khóc lóc như thể mang trên người mọi nỗi oan ức của thế gian.
Chỉ cần nhìn thôi, Trân Châu đã thấy chướng mắt. Là đại tiểu thư nhà họ Trân, dựa vào đâu cô phải dỗ dành một cô em gái kế chuyên bày bộ dạng tội nghiệp? Thấy phiền thì cô mắng vài câu, như vậy là sai à?
Thế nhưng... một sáng nọ tỉnh dậy, cô kinh hoàng phát hiện: vị hôn phu của mình chính là nam chính. Cô em gái kế yếu đuối kia lại là trung tâm của thế giới – nữ chính. Còn cô... chỉ là nữ phụ độc ác trong một cuốn tiểu thuyết ngọt sủng. Một nữ phụ có kết cục thân bại danh liệt, chết không toàn thây.
Như để “chúc mừng” cô tỉnh ngộ, cái thứ tự xưng hệ thống kia còn nhét vào đầu cô “Bảng chỉ số hạnh phúc của nữ chính”, bắt cô phải làm mọi cách để tăng chỉ số hạnh phúc cho em gái kế.
Trân Châu tối sầm mặt: [Thứ rác rưởi đó tôi không cần. Dựa vào đâu tôi phải đi làm tăng hạnh phúc cho cô ta? Tôi rảnh lắm chắc? Không làm!]
Hệ thống: [Không làm thì... sẽ chết đấy.]
Ngoài cửa sổ, một tia sét xé trời.
Trân Châu nghiến răng, miễn cưỡng bắt đầu “tạo cơ hội” cho cặp đôi nam – nữ chính.
Nhưng từ đầu tới cuối, chẳng việc gì suôn sẻ.
Em gái kế gặp chuyện liền chớp đôi mắt nai tơ ngơ ngác, vẫn nép sau lưng cô, còn cô với tư cách người làm nhiệm vụ thì không được phép nổi cáu quá đà.
Càng đáng ghét hơn nữa, chỉ số “hạnh phúc” kia cứ lên lên xuống xuống như trò đùa thần kinh.
Một lần, Trân Châu dồn hết tâm sức chọn tặng em gái kế bộ bút vẽ đính kim cương đắt giá – món mà cô gái học hội họa ấy luôn ao ước. Chỉ số hạnh phúc lập tức tăng vọt, suýt đạt ngưỡng hoàn thành.
Nghĩ sắp được giải thoát, cô thừa thắng xông lên, bảo món quà ấy là do nam chính nhờ cô chuyển.
Tưởng như mọi chuyện đã xong... Ai dè ngay giây tiếp theo, toàn bộ chỉ số hạnh phúc tụt thẳng về 0.
Trân Châu bùng nổ. Mặc kệ kết cục, cô không làm nữa.
Phớt lờ luôn cả tiếng sấm bên ngoài, cô lập tức gọi hội bạn thân, kéo nhau đến câu lạc bộ cưỡi ngựa cao cấp. Vừa mới chọn được mười người mẫu nam, trà còn chưa kịp uống hết...
Tỉnh dậy lần nữa, cô phát hiện cổ chân mình bị khóa bằng một sợi xích dài. Lần theo sợi xích ấy... là cổ tay mảnh mai của em gái kế.
Cô gái ấy ngồi bên mép giường, đôi mắt khóc đến đỏ bừng, dáng vẻ yếu ớt run rẩy: “Chị ơi... em phải làm sao để ánh mắt của chị chỉ nhìn về phía em thôi?”
Miệng nói lời tội nghiệp, còn tay lại siết chặt xích sắt, kéo cô sát vào mình.
Trân Châu cố nén những cảm giác bất thường đang dấy lên, trong đầu cuống quýt gọi hệ thống.
Hệ thống run rẩy đáp: [Ừm... hình như chỉ số hạnh phúc của nữ chính thay đổi... là vì cô đó...]
Trân Châu: [Cái gì?]
Hệ thống im lặng vài giây, rồi cố lấy giọng trẻ con mềm oặt: [Hay là... cô chịu khó yêu nữ chính một chút nhé?]
---
CP: Đại tiểu thư cao lãnh, kiêu ngạo × Em gái kế hắc liên bệnh kiều, chiếm hữu cực mạnh.
Xin hãy cho tui biết thị giác nữ chủ là chủ công hay chủ thụ vậy ạ 🙏🙏