Nhạc Nhất Dược thấy mình cũng hơi xui xẻo, chỉ đi giao một hộp cơm thôi mà cũng lăn ra chết rồi xuyên vào truyện. Đã thế lại còn xuyên thành nhân vật phụ lót đường chuyên đâm sau lưng nữ chính, suýt n …
Nhạc Nhất Dược thấy mình cũng hơi xui xẻo, chỉ đi giao một hộp cơm thôi mà cũng lăn ra chết rồi xuyên vào truyện.
Đã thế lại còn xuyên thành nhân vật phụ lót đường chuyên đâm sau lưng nữ chính, suýt nữa thì hại chết cô ấy.
Thế nhưng khi cô nhìn nữ chính trước mặt mình đang dịu dàng chớp chớp đôi mắt hoa đào, quan tâm hỏi: “Đầu còn choáng không?”
Người ta thường nói “ân tình của mỹ nhân là khó đón nhận nhất”, Nhạc Nhất Dược nuốt nước bọt, thầm hạ quyết tâm:
[Phải bảo vệ nữ chính! Đổi bằng cả mạng cũng phải làm!]
...
Đúng như trong truyện gốc đã viết, nữ chính Cốc Nam Thu là một người dịu dàng, lương thiện và kiên định, được vạn người mê.
Ai ai cũng theo đuổi bóng hình của Cốc Nam Thu, khao khát có được sự yêu mến từ cô ấy.
Nhạc Nhất Dược cũng không ngoại lệ.
Cô cứ thế cẩn thận, vụng về, thậm chí có phần hèn mọn mà từng chút một tiếp cận Cốc Nam Thu.
Dựa vào sự quan tâm ngày qua ngày, cuối cùng cô cũng được nằm trên chiếc giường nhỏ thơm tho mềm mại của nữ chính.
Nửa đêm tỉnh giấc Nhạc Nhất Dược cảm thấy hình như mình đã quên mất điều gì đó.
Nhưng cũng chẳng sao, bây giờ cô đang rất vui sướиɠ.
Sau khi Nhạc Nhất Dược ngủ say, Cốc Nam Thu nhìn người thương nằm trên giường không chút phòng bị, cô đắm đuối quỳ trên giường từ từ nếm trọn người ấy.
Chiếc điện thoại cách đó không xa, chi chít những tin nhắn lặp đi lặp lại hiện lên màn hình: [Lần sau, đến lượt tôi.]
...
Khi mạch truyện phát triển đến thời khắc mấu chốt phải phản bội nữ chính, số phận lại trêu đùa cô một cách tàn nhẫn.
Tình tiết truyện ép buộc muốn mang Nhạc Nhất Dược đi, nhưng nữ chính vì bảo vệ cô đã lao ra và ngã xuống ngay trước mặt.
Tim Nhạc Nhất Dược như bị dao cắt, trong mắt chỉ còn lại người yêu, chẳng hề hay biết chiếc điện thoại cách đó đang rung lên bần bật.
Cô ôm người thương đang lạnh dần, ngồi thẫn thờ đến tận rạng đông. Khi tỉnh lại lần nữa, cô hoảng hốt phát hiện người trong lòng đã biến mất không tăm hơi.
Vội vã đẩy cửa ra, cô lại thấy người thương đang bận rộn chuẩn bị bữa sáng trong bếp.
Chiếc điện thoại cách đó không xa rung lên điên cuồng.
[Tôi sắp về rồi đây...]
[Đừng rời xa tôi...]
[Tôi ghen đến phát điên, cô ta thế mà lại đến trước... Tôi không cho phép, tuyệt đối không cho phép!]
(Đoạn kịch nhỏ.)
Những chiếc xúc tu lạnh lẽo, từ tốn trườn đi trên từng tấc da thịt cô, khıêυ khí©h mọi giác quan, mang đến cho cô những trải nghiệm chưa từng có.
Bị đòi hỏi không ngừng ánh mắt Nhạc Nhất Dược trở nên trống rỗng, cổ họng bật ra những tiếng thở dốc bất lực, yếu ớt van xin:
“Đừng... đừng tiếp tục nữa, không chịu nổi đâu...”
Người thương lại như không nghe thấy, dỗ dành bên tai cô: “Nhất Dược, phải yêu tớ mãi mãi nhé...”
“Mãi mãi không được rời xa... tớ.”
Nhạc Nhất Dược trả lời qua loa vài câu rồi lịm đi trong mệt mỏi.
Ngay khoảnh khắc ý thức chìm vào bóng tối, cô có chút bất đắc dĩ nghĩ thầm: [Mai lại phải chuẩn bị thêm bao tay rồi.]
Mà hình như mấy cái xúc tu kia lại dài ra thêm một chút, kích cỡ phải sửa lại thôi...
đọc cuốn quá đi