Một nghi thức bí ẩn, một hoa văn quái dị, một giấc mộng không thể tỉnh, một người không thể giải thoát. Một ngày, trên cổ tay của Nhiễm Túc Mộng bỗng xuất hiện một vết ấn màu đỏ thẫm, kể từ đó cô liên …
Một nghi thức bí ẩn, một hoa văn quái dị, một giấc mộng không thể tỉnh, một người không thể giải thoát.
Một ngày, trên cổ tay của Nhiễm Túc Mộng bỗng xuất hiện một vết ấn màu đỏ thẫm, kể từ đó cô liên tục bị kéo vào những thế giới mộng ảo khác thường.
Lần thứ nhất: Vừa mở cửa đã chết.
Lần thứ hai: Bị "nữ quỷ" dụ dỗ, thân thể và tinh thần đều bị mất đi (theo nghĩa đen).
Lần thứ ba: Đồng tử của Nhiễm Túc Mộng tan rã, khuôn mặt tuyệt mỹ đó xuất hiện trong tầm mắt cuối cùng của cô và khẽ đặt xuống một nụ hôn.
Những giấc mơ không hồi kết, sự đeo bám của vết ấn đỏ thẫm. Cô bước vào mộng, thoát ra khỏi mộng, sống sót giữa ranh giới sinh tử. Vòng lặp luân hồi, ảo mộng không ngừng.
"Đúng vậy, tôi đã điên rồi." Biểu cảm của Nhiễm Túc Mộng bình thản hơn bao giờ hết, cô khẽ cười nói: "Điên cuồng là phần đẹp nhất của cuộc đời."
---
Một câu tóm tắt: Tôi lại lần nữa sống lại rồi.
Ý nghĩa cốt lõi: Người từng trải qua lạnh giá mới hiểu được sự ấm áp của mặt trời, người từng nếm trải khổ đau mới trân trọng sinh mệnh.