Kiếp trước, đúng ngày Tống Vãn Nhân gả cho thanh mai trúc mã, hắn ta lại tòng quân ra trận, để nàng phải bái đường cùng một con gà trống. Nàng cứ ngỡ tình cảm đôi bên mặn nồng, chỉ đợi hắn ta về sẽ vi …
Kiếp trước, đúng ngày Tống Vãn Nhân gả cho thanh mai trúc mã, hắn ta lại tòng quân ra trận, để nàng phải bái đường cùng một con gà trống.
Nàng cứ ngỡ tình cảm đôi bên mặn nồng, chỉ đợi hắn ta về sẽ viên phòng, cuộc đời từ nay viên mãn. Nào ngờ ngày phu quân khải hoàn trở về, hắn ta lại dẫn theo một nữ tử bụng mang dạ chửa, trước mặt bao người khẳng định nàng ta mới là thê tử hiền thục.
Tống Vãn Nhân tự hỏi, vậy nàng là gì? Trong cơn bi phẫn tột cùng, nàng trượt chân ngã chết, linh hồn quay về năm nàng vừa tròn tuổi cập kê.
Sống lại một đời, Tống Vãn Nhân chẳng còn tin vào thứ gọi là tình ái. Nàng chỉ muốn sống một đời bình an, nhưng ngặt nỗi cô đơn lẻ bóng. Ánh mắt nàng bèn dừng lại trên người Phế Thái tử Trần Hoài Túc. Dung mạo hắn tuấn tú, thân thể cường tráng, chỉ tiếc mắt thì mù, chân lại què.
Nhưng Tống Vãn Nhân tham lam sắc đẹp của hắn, chút khuyết điểm ấy có sá gì. Nàng suy nghĩ rất đơn giản: mượn giống sinh một đứa con, xong việc sẽ lập tức chuồn êm. Phế Thái tử quyền thế sa sút, nàng chạy rồi hắn đào đâu ra mà tìm.
Thiếu nữ toan tính rất hay, bắt đầu giở trò trêu ghẹo. Lúc thì "lỡ" ngã vào lòng, khi lại "vô tình" chạm môi, khiến Phế Thái tử mặt đỏ tai hồng, tâm loạn tình mê.
Sau này ngẫm lại, Tống Vãn Nhân hối hận đúng hai điều:
Điều thứ nhất là chọn sai người. Nàng không ngờ vị Phế Thái tử này lại điên cuồng đến thế, đêm tân hôn hắn giày vò khiến nàng mệt lử, chẳng còn sức mà trốn.
Điều thứ hai là kiếp trước nàng chết quá sớm, đâu biết rằng vị Phế Thái tử mù lòa này sau lại đăng cơ làm Tân đế.
Giờ thì, nàng chạy đằng trời cũng không thoát!