Editor: xuân về ngõ nhỏ Giang Tái Nguyệt không có linh căn để tu luyện, nghe nói trong tu chân giới chỉ có một tông môn duy nhất là Quan Tinh Tông nhận đệ tử không có linh căn, nàng lập tức tham gia k …
Editor: xuân về ngõ nhỏ
Giang Tái Nguyệt không có linh căn để tu luyện, nghe nói trong tu chân giới chỉ có một tông môn duy nhất là Quan Tinh Tông nhận đệ tử không có linh căn, nàng lập tức tham gia khảo hạch nhập môn.
Bài kiểm tra nhập môn rất đơn giản, mỗi người chỉ cần ngẩng đầu quan sát bầu trời và nói ra những gì mình thấy.
Quan sát thấy tất cả những đệ tử qua được khảo hạch đều kể chuyện ma quái, Giang Tái Nguyệt lập tức bừng tỉnh. Chẳng phải chỉ là bịa chuyện kinh dị thôi sao? Đối với một người mê truyện kinh dị như nàng, chẳng phải quá dễ dàng sao?
Thế là nàng thuận lợi vượt qua khảo hạch.
Chỉ là… khi thực sự nhìn thấy sao trời trong mắt đệ tử Quan Tinh Tông, Giang Tái Nguyệt liền chết lặng: …Khoan đã, tất cả bọn họ đều thấy thật, chỉ có mình nàng là bịa ra thôi sao?
Muốn tìm cơ hội rời khỏi tông môn, nàng quyết định trở thành chân truyền đệ tử của tông chủ Quan Tinh Tông, người sắp phi thăng.
Sau một loạt những hành động lấy lòng, tông chủ tuy từ chối thu nhận nàng làm đồ đệ nhưng một ngày nọ lại nhẹ nhàng ôm lấy nàng.
“Nguyệt Nguyệt, nàng có bằng lòng làm đạo lữ của ta không?”
“Sau mười ngày nữa, ta sẽ phi thăng Hóa Tinh, nàng chính là tông chủ đời tiếp theo. Đợi đến khi nàng phi thăng thành công, chúng ta sẽ vĩnh viễn ở bên nhau.”
Giang Tái Nguyệt nghẹn ngào: Trên đời còn có chuyện tốt như vậy sao? Tông chủ… không, phu quân cũ à, chàng cứ yên tâm đi, với tư chất của ta, cả đời này chắc chắn không thể phi thăng đâu.
Tông chủ phi thăng rồi, Giang Tái Nguyệt đành nước mắt lưng tròng tiếp nhận tông môn, đồng thời dùng sức một mình hạ thấp tỷ lệ tử vong của đệ tử Quan Tinh Tông xuống mức thấp nhất trong suốt trăm năm qua.
Chỉ là các trưởng lão đôi khi lại lo lắng khuyên nhủ nàng: “Không biết vì sao, những ngôi sao trên trời ngày càng ít đi, tông chủ nên sớm chuẩn bị đối sách.”
Giang Tái Nguyệt vừa cắn hạt dưa vừa phất tay: “Chuyện tốt thế này còn lo lắng gì nữa? Đừng nghĩ nhiều, hôm nay các ngươi trồng rau thế nào rồi? Mau để ta xem thử.”
Cho đến khi ngôi sao cuối cùng biến mất khỏi bầu trời, vị đạo lữ đã phi thăng của nàng lại từng bước từ trên cao giáng xuống, tham lam ôm chặt lấy nàng vào lòng.
“Nguyệt Nguyệt, sao nàng… lại để ta đợi lâu đến vậy?”
Nữ 9 ở thế giới trước chắc cũng ám ảnh với mấy bệnh nhân lắm , nên là mặc dù tới thế giới này rồi mà bả vẫn không thể dứt ra được , làm tôi bắt đầu sợ 🙏🙏🙏