Xuyên không đến tu tiên giới, Chúc Vô Yêu nhận ra muốn sống sót chỉ cần hai chữ - thông suốt. Vừa mở đầu đã bị thúc phụ chiếm đoạt gia sản, để gom góp tiền bái nhập tiên môn, Chúc Vô Yêu đành tiếp tục …
Xuyên không đến tu tiên giới, Chúc Vô Yêu nhận ra muốn sống sót chỉ cần hai chữ - thông suốt.
Vừa mở đầu đã bị thúc phụ chiếm đoạt gia sản, để gom góp tiền bái nhập tiên môn, Chúc Vô Yêu đành tiếp tục hoàn thành bản thảo còn dang dở của thân xác này.
Ba ngày sau, một quyển thoại bản đột ngột xuất thế, gây chấn động khắp nơi.
Dọc các đầu đường xó chợ, dân chúng oán giận chửi rủa gã thúc phụ tàn ác trong sách, đồng thời ca tụng một Tiên Tôn có tình có nghĩa.
Đối diện với Chúc Vô Yêu– kẻ mang Tạp linh căn, trưởng lão tiên môn chỉ nhìn nàng đầy thương hại, nhẹ giọng nói: “Ngươi khổ thật.” Chúc Vô Yêu suy tư giây lát, rồi gật đầu đáp: “Quả thật, ta rất khổ.”
Phương xa, gã thúc phụ đột nhiên hắt xì một cái.
Sau khi bái nhập tiên môn, Chúc Vô Yêu không ngừng viết lách để kiếm sống. Những tác phẩm của nàng chẳng những nuôi thân mà còn khích lệ vô số tu sĩ dấn bước khai mở những con đường tu đạo mới.
Thân là một quẻ tu, Chúc Vô Yêu tay cầm đoạn kiếm, thân mình lao vào tranh đấu trên con đường đại đạo. “Ngươi chỉ là một quẻ tu, sao lại có thể cầm kiếm mà chém gϊếŧ người ta?!” Nàng bình tĩnh đáp: “Ta đã được mai rùa chỉ dẫn. Dựa trên những vết rách trong vòng bảo hộ của ngươi mà phán đoán, xác suất thắng trận này là mấy phần mấy.”
Thế nhưng những người xung quanh nàng dường như có chút gì đó... không bình thường:
Sư huynh thực lực mạnh mẽ, nhưng lại chỉ thích ngâm nga câu “Bỉ chi nương hề”.
Sư tỷ yêu nữ mê ăn chơi, cờ bạc, còn thích chọc ghẹo nam nhân.
Một đồng môn thái quá, ngày ngày đuổi ngỗng chỉ để xem bói.
Và một thiếu nữ thể chất yếu nhược, lại mắc bệnh trung nhị nhưng sở hữu thiên phú phù đạo vô song…
Liệu có phải... có điều gì đó sai sai chăng?